Chúng ta có thể sống không có tôn giáo hoặc thiền định, nhưng không thể tồn tại nếu không có tình người.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Bậc trí bảo vệ thân, bảo vệ luôn lời nói, bảo vệ cả tâm tư, ba nghiệp khéo bảo vệ.Kinh Pháp Cú (Kệ số 234)
Đừng cố trở nên một người thành đạt, tốt hơn nên cố gắng trở thành một người có phẩm giá. (Try not to become a man of success, but rather try to become a man of value.)Albert Einstein
Ngu dốt không đáng xấu hổ bằng kẻ không chịu học. (Being ignorant is not so much a shame, as being unwilling to learn.)Benjamin Franklin
Hạnh phúc là khi những gì bạn suy nghĩ, nói ra và thực hiện đều hòa hợp với nhau. (Happiness is when what you think, what you say, and what you do are in harmony.)Mahatma Gandhi
Cuộc sống xem như chấm dứt vào ngày mà chúng ta bắt đầu im lặng trước những điều đáng nói. (Our lives begin to end the day we become silent about things that matter. )Martin Luther King Jr.
Cuộc đời là một tiến trình học hỏi từ lúc ta sinh ra cho đến chết đi. (The whole of life, from the moment you are born to the moment you die, is a process of learning. )Jiddu Krishnamurti
Hầu hết mọi người đều cho rằng sự thông minh tạo nên một nhà khoa học lớn. Nhưng họ đã lầm, chính nhân cách mới làm nên điều đó. (Most people say that it is the intellect which makes a great scientist. They are wrong: it is character.)Albert Einstein
Nếu không yêu thương chính mình, bạn không thể yêu thương người khác. Nếu bạn không có từ bi đối với mình, bạn không thể phát triển lòng từ bi đối với người khác.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Người duy nhất mà bạn nên cố gắng vượt qua chính là bản thân bạn của ngày hôm qua. (The only person you should try to be better than is the person you were yesterday.)Khuyết danh

Trang chủ »» Danh mục »» TỦ SÁCH RỘNG MỞ TÂM HỒN »» Truyện ngắn »» Không đợi thư nhà »»

Truyện ngắn
»» Không đợi thư nhà

(Lượt xem: 479)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Bài viết, tiểu luận, truyện ngắn - Không đợi thư nhà

Font chữ:


SÁCH AMAZON



Mua bản sách in

Từ ba năm nay, mỗi lần tết đến hắn không đợi thư nhà nữa, trái lại hắn còn tỏ vẻ sợ hãi, mỗi khi nghĩ đến hắn cảm thấy mình đang sống trở lại ba năm về xưa.

Những cảm giác đau xót, những giọt nước mắt không ngừng, tất cả đều sừng sững hiện ra như mới cách mười lăm phút trước.

Tết năm ấy hắn nằm dài đến giường, lười biếng nghĩ đến ngày tết sắp đến, chưa biết nên làm gì để cho quanh năm được vui vẻ.

Tuy sống ở Âu Châu từ bao nhiêu lâu mà hắn vẫn còn tin rất nhiều chuyện nhảm nhí, nếu các bạn hắn ở quê nhà biết được chắc sẽ chê cười hắn. Nhưng mặc chứ, hắn thây kệ tất cả những lời phê bình chung quanh.

Tính hắn vẫn lừng khừng tự thuở nào.

Độ một tiếng nữa thì người phát thư đến, chắc hắn sẽ có thư nhà.

Ngoài kia trời xám, một màu xám nặng nề như đang hăm dọa sẽ rớt từng tảng xuống đầu người, những cành cây gầy guộc, xơ xác đứng khép nép dưới trời mùa đông, cố sức thu mình cho đỡ lạnh. Tết nào rồi cũng giống tết nào, ai vui câu ấy chứ hắn thì chỉ thấy mỗi cái tết như một nét nhấn mạnh lên hai chữ cô đơn của cuộc đời. Lỗi không phải ở ai cả mà chỉ do hắn, tại cái bệnh lừng khừng của hắn, hắn thuộc vào hạng người phức tạp, vừa đi trốn cái cô đơn vừa đi tìm đến nó. Hắn vốn sợ cuộc sống bình yên, cuộc sống phì nhiêu đầy đủ mà bao nhiêu người đã hồng hộc chạy theo.

Có mấy lần hắn mở những cuộc tự kiểm thảo rất ghê gớm, rồi vác va-li về nước, đi xin việc làm, thuê nhà ở với ý định xây dựng rất vững chắc. Hắn tưởng rằng hắn cũng sẽ sống được như mọi người, nghĩa là bình yên, ngày ngày đi làm việc, cuối tháng trừ tiền ăn, tiền tiêu, còn thì dể dành bỏ vào ngân hàng, gọi là biết lo nghĩ đến tương lai như ai.

Lần nào rồi cũng chỉ được một tời gian, lúc số tiền cất hằng tháng đủ mua được cái vé máy bay hoặc vé tàu thủy để đi đâu xa một chút là y như rằng hắn cảm thấy bứt rứt xôn xao. Thế rồi có một đêm nào, suy nghĩ không kỹ lắm, hắn nằm trằn trọc đợi sáng để dậy lo việc đi xin giấy thông hành.

Thu xếp trả nhà, gửi đồ đạc, sửa soạn chuyện lên đường.

Để tự bào chữa, hắn bảo tại cái số chưa giữ được của nên mới xui ra thế, và hắn sung sướng tay xách va-li miệng nghêu ngao huýt sáo đi từ nhà ra bến xe, lòng không hề thắc mắc vấn vương. Nói rằng hắn không thắc mắc cũng hơi oan, hắn đã thắc mắc rất nhiều mỗi khi nghĩ đến người mẹ già đã thương hắn hơn tất cả, hắn về mẹ hắn chưa kịp mừng cho trọn thì hắn lại đi mất rồi.

Vắng thư, có lẽ mẹ đang lo làm hộ mứt bánh tết cho bà con. Thế nào hắn cũng sẽ có quà. Chỉ có mỗi lần nghĩ đến mẹ là hắn lại thấy bứt rứt hối hận. Hắn chậc lưỡi nói một mình :

- Tí nữa nhất định sẽ có thư.

Hắn bói thầm, tính hắn đã bảo là hay tin nhảm, nhất là hay bói vặt như thế, nào là đi bói phim đầu năm, nào là từ nhà đến trường nếu gặp đủ mấy chục cái xe hơi hiệu gì thì hắn sẽ được chuyện gì. Lần này hắn bói, nếu tí nữa có thư nhà thì tất cả mọi sự sẽ đều may mắn yên lành trong năm tới.

Muốn cho đỡ sốt ruột, hắn đưa tay mở máy vô tuyến điện tìm âm nhạc trong khi đợi giờ phát thư. Chưa nóng máy hắn đã bói nếu có nhạc của Beethoven hay Bach thì hắn sẽ được những gì, nếu là nhạc mới thì trái lại (cái lợi của sự không mua chương trình vô tuyến điện là thế, mua thì đọc biết trước cả rồi, còn bói toán gì được nữa). Đã bảo hắn là con ông thầy bói mà.

Chín giờ hơn, hẳn là người phát thư đã đi qua, lạy trời cho hắn có thư nhà.

Bước từng bước dè dặt xuống cầu thang, hắn muốn kéo dài cái phút chờ đợi ra vì từ xa hắn đã liếc nhìn được qua kẽ hở của hộp thư, hắn đã sung sướng khi thấy có màu trắng của mấy chiếc phong bì nằm bên trong.

Lúng túng mở vội cái khóa nhỏ, hắn đưa tay quơ tất cả mấy bức thư bỏ vào túi. Có thư nhà, có thư nhà, thế là hắn bói được rồi, thế là năm nay sẽ bình yên. Hắn quay vội gót, nhảy ba bậc thang một cho chóng lên đến phòng mà đọc thư. Cố nhiên bức thư nhà được mở ra trước nhất.

Trong lúc đài vô tuyên điện đan phát thanh bản nhạc Cantate số 106 Actus Tragicus của Bach, hắn sung sướng hát theo "Heute wirst du mit mir in paradieshem" (hôm nay đến với tôi ở chốn thiên đường) "mit mir in paradies in paradies"…

Nét mặt hắn thay đổi dần theo với những giòng chữ trong bức thư :

“Em,

"Báo cho em biết mẹ đã mất sau mấy ngày ốm, bác sĩ ở Huế chữa cứ bảo không việc gì, chỉ có mấy cái nhọt nên chẳng săn sóc kỹ, đưa vào nhà thương họ cũng bỏ mặc. Khi chị về chở mẹ vào Saigon thì muộn quá rồi, mẹ đã mất ngay hôm sau. Mẹ nuối em nên không nhắm mắt. Ngày mai này sẽ làm đám.”

Tim hắn muốn ngừng đập khi đọc đến giòng cuối. Có thể như thế được không? Hắn vẫn tin tưởng có ngày gặp lại mẹ, sống bên mẹ, lúc trở về sẽ có mẹ ra đón ở sân bay. Mẹ hắn chưa già, mới sáu chục tuổi, còn bao nhiêu là năm tháng, người ta thọ đến tám chín chục tuổi đó thì sao.

Đọc lại bức thư một lần nữa, bức thư đóng dấu nhà bưu điện Sài gòn rõ ràng chứ đâu có nhầm với ai.

Hắn lần đến trước bàn viết, kéo ghế ngồi thừ ra một lúc, trước mắt hắn bao nhiêu là hình ảnh quay cuồng, những màu áo tang bằng vải thô trắng toát, những vòng hoa phúng, những người đi đưa, những nấm mộ mới đắp còn ẩm đất, rồi gì gì nữa bệnh viện, nhà xác, hòm sơn đỏ v.v…

Tuy thắc mắc nhưng hắn vẫn cứ đi vì hắn biết rằng xa hay gần, mẹ vẫn thương mình và trên đời chỉ có thứ tình cảm ấy là không bị thời gian xóa phai. Nằm nghĩ mãi mà vẫn chưa biết nên làm gì trong ba ngày tết, giá có gia đình ở gần thì cũng về một chuyến cho nó ấm cúng, nhưng gia đình ở quá xa, lại còn thêm tiền vé máy bay, làm việc để dành cả năm mới mua nổi chứ nào có phải dễ dàng đâu.

Ngày xưa đọc tiểu thuyết hắn vẫn thú vị khi thấy tả đến cảnh những người học trò ở tỉnh hoặc ở quê được lên Hà Nội học, mỗi dịp tết hoặc nghỉ hè thì về nhà, được tất cả láng giềng bà con đến hỏi thăm chào đón. Hắn vẫn thèm muốn được sống trong hoàn cảnh ấy, nhưng cuộc sống mỗi người mỗi khác.

Gia đình hắn suốt đời ở tỉnh lớn, hắn lại là con út đâu có được đi xa, vả lại đi xa làm gì khi ở ngay cạnh nhà đã có trường học đàng hoàng, cha hắn quen thân từ ông đốc cho đến các thầy giáo, người làm nhà hắn là bạn đồng chí của người phu quét trường. Vì thế hắn chưa bao giờ hưởng cái thú được về quê ăn tết cả.

Mùa chiến tranh đến, hắn theo mọi người cũng đi đánh nhau, nhưng đi là một chuyện mà về lại là một chuyện khác. Hắn đành chịu ăn liền mấy cái tết xa gia đình, xa tất cả mọi thân yêu, vì thế hắn mắc phải cái bệnh lừng khừng, bệnh của những kẻ cô đơn.

Ngày hắn trở về với gia đình thì cái bệnh lừng khừng của hắn đã thâm nhiễm quá nặng, nan y mất rồi. Hắn cảm thấy hình như hắn và gia đình không còn nói chung một thứ tiếng, thế là hắn lại ra đi.

Cứ như thế, mỗi lần ra đi, mỗi khi đứng trên boong tàu nghe tiếng còi hú quen thuộc, tiếng chào bến khi chia tay, mỗi khi nghe giọng cô chiêu đãi viên đầm ấm báo giờ máy bay cất cánh (không có gì làm hắn mềm lòng bằng giọng của cô chiêu đãi viên ở sân bay Orly), là một cái tết cô độc lại phủ thêm một lớp giá băng lên tâm hồn hắn. Những lớp băng trong như pha lê, người ta có thể nhìn suốt qua thấy rõ bên trong nhưng không thể nào nắm lấy được. Dầu sao những công việc, bổn phận phải làm trong dịp tết đến hắn đã thanh toán xong, đấy là cái việc viết thiếp chúc mọi người. Một hình phạt đối với hắn vì phải nói những gì mà mình không hề nghĩ. Hắn nhớ những lời chúc mạnh khỏe, phát tài, sống lâu, hạnh phúc bằng năm bằng mười năm ngoái. Người ta chúc nhau nhưng sự thật nếu người được chúc không mạnh khỏe, không phát tài, sắp lăn ra chết, sắp ly dị vợ thì họ cũng cóc cần hay họ lại càng mừng. Chỉ trừ có viết thư cho mẹ là hắn không thấy cực hình và quả thật lúc cầm bút, lòng hắn sôi lên với ý định về thăm mẹ, ở với mẹ.

Tính nhẩm thì thư hắn viết đã hơn một tuần nay, máy bay có chậm cũng chỉ độ bốn ngày là thư về đến nhà.

Tính theo trong thư thì người ta đã chôn mẹ hắn từ hai hôm nay. Thế là hết, hắn sẽ không bao giờ được gặp lại. Anh chị hắn được mặc áo tang, đội khăn tang, được ôm xác mẹ phút cuối cùng, được tiễn mẹ ra nghĩa trang.

Còn hắn, thế là hết, không bao giờ được làm cái công việc ấy, những công việc mà mỗi người chỉ làm có một lần trong cuộc đời. Bộ áo tang thì sau hai năm phải bị đốt đi vì kiêng không dám để lại. Thế là hắn không những không được mặc áo tang mà rồi cũng sẽ không được nhìn thấy bộ áo trắng ấy nữa. Hắn mở ngăn kéo tìm tấm ảnh cuối cùng của mẹ, mẹ hắn mặc áo tu mang tràng hạt, đầu tóc bạc trắng, miệng hơi mỉm cười, nụ cười đi đôi với ánh mắt, lấy tay che miệng, chỉ nhìn đôi mắt mà thôi người ta cũng thấy mẹ hắn đang cười. Ngày xưa cha hắn thường nhắc "Tao cưới mẹ mày vì đôi mắt biết cười", mà thật, ngày xưa mẹ hắn nổi tiếng là đẹp, cái đẹp thuần túy Á Đông đã làm đề tài cho bao nhiêu bài thơ của cha hắn.

Nhưng còn đâu nữa, ngày này, giờ này, phút này mẹ hắn đã chết, đã nằm trong hòm, đã bị chôn xuống đất. Thế là hết, từ nay trong đời hắn đã mất một nguồn an ủi, một nguồn tin tưởng, không còn bao giờ có một tình yêu thứ hai nào đến ủ ấp tâm hồn hắn nữa.

Hắn ngơ ngác nhìn ra bên ngoài, tuyết từ nãy đến giờ u uất ở trên trời, hình như mới nhận được lệnh nên đã xô đẩy chen lấn nhau mà rơi xuống.

Tuyết rơi cũng nhẹ nhàng như những giọt nước mắt, màu tuyết trắng phủ lên mái nhà, phủ lên ngọn cây, phủ lên mặt đất, làm như mái nhà, ngọn cây, mặt đất cũng vì hắn mà mặc áo tang.

Tất cả mái nhà, ngọn cây, mặt đất đều mặc áo tang trong mấy ngày liền, hẳn thế. Chỉ mình hắn là vô phúc, chỉ mình hắn là không được mặc áo tang, chỉ mình hắn là không được nhìn mẹ một lần cuối, không được ôm xác mẹ trong tay, những giọt nước mắt không được thấm lên màu đất mới đắp trên ngôi mộ. Chỉ mình hắn là không được đội khăn tang. Đã thế hắn cũng mở cửa đi xuống đường một lúc cho tuyết phủ lên người hắn, lên tóc hắn để hắn cũng được cái cảm giác mặc áo tang như các anh chị hắn giờ này ở bên nhà.

Giá có ai nghĩ đến hắn, gửi cho hắn một tấm áo, một chiếc khăn thì chắc là hắn sẽ cảm ơn lắm. Và bộ áo ấy ai kiêng thì kiêng chứ hắn sẽ nhất định không kiêng, không đốt. Hắn sẽ giữ bộ áo mãi đến bao giờ vải áo mục nát để nhớ đến người mẹ đã chết.

Ba đêm liền, đêm nào hắn cũng đi đến gần sáng mới về. Hắn đi đâu không ai biết, tất cả mọi người chung quanh đều cho hắn là điên, là bất hiếu, hắn nghe nhưng không cần cải chính. Ngoài mẹ hắn ra, có ai hiểu hắn đâu mà cải.

Nếu người ta biết rằng hôm nào hắn cũng sốt lên đến gần bốn mươi độ, nhưng sốt mấy thì sốt hắn vẫn không dám nằm nhà.

****

Rồi cứ mỗi năm, vào độ tết sắp đến là hắn lại đi lang thang vì hắn đợi gì thì đợi chứ nhất định không bao giờ dám đợi thư nhà nữa. Tuy rằng mẹ hắn đã chết rồi thì cũng chẳng mấy khi hắn nhận được thư ai.

    « Xem chương trước «      « Sách này có 1006 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

Quý vị đang truy cập từ IP 34.200.218.187 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Hư Lâm Rộng Mở Tâm Hồn Dieu Thuan Hn Rộng Mở Tâm Hồn NGUYỄN TRỌNG TÀI Rộng Mở Tâm Hồn Thích Nguyên Mạnh Rộng Mở Tâm Hồn NGUYEN LE THUY Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Ngọc Luật Rộng Mở Tâm Hồn Van Tran Thu Huyen Rộng Mở Tâm Hồn Vũ Như Hảo Rộng Mở Tâm Hồn Nhất Phi Rộng Mở Tâm Hồn Bac nong dan Rộng Mở Tâm Hồn Dịch thuật công chứng 24h Rộng Mở Tâm Hồn Nhật Thiện Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Hiền Rộng Mở Tâm Hồn Lan Đài Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Lộc 1959 Rộng Mở Tâm Hồn Điêpktc Rộng Mở Tâm Hồn Thiền_neksy Rộng Mở Tâm Hồn Tấn Phát Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Trí 1975 Rộng Mở Tâm Hồn Quoctuan1995 Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Đình Kế Rộng Mở Tâm Hồn cuongpt58 Rộng Mở Tâm Hồn Trí Thạnh Rộng Mở Tâm Hồn Lam Viên Quang Mai Rộng Mở Tâm Hồn greatwill6115 Rộng Mở Tâm Hồn Tánh Không 1965 Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn hoangquycong Rộng Mở Tâm Hồn Phan Huy Triều Rộng Mở Tâm Hồn Pháp Nhĩ Như Thị Rộng Mở Tâm Hồn Lê Duy Hùng Rộng Mở Tâm Hồn van chương Rộng Mở Tâm Hồn Senhong Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Chơn Rộng Mở Tâm Hồn Hộ Chánh Rộng Mở Tâm Hồn Hữu Du Rộng Mở Tâm Hồn Hữu Đức Rộng Mở Tâm Hồn Hùng Phạm Rộng Mở Tâm Hồn Anh Thư Rộng Mở Tâm Hồn Thông Khánh ... ...

Việt Nam (2.346 lượt xem) - Hoa Kỳ (252 lượt xem) - Trung Hoa (53 lượt xem) - Nhật Bản (29 lượt xem) - Central African Republic (16 lượt xem) - Senegal (11 lượt xem) - Anh quốc (5 lượt xem) - ... ...