Khởi đầu của mọi thành tựu chính là khát vọng. (The starting point of all achievement is desire.)Napoleon Hill
Càng giúp người khác thì mình càng có nhiều hơn; càng cho người khác thì mình càng được nhiều hơn.Lão tử (Đạo đức kinh)
Kinh nghiệm quá khứ và hy vọng tương lai là những phương tiện giúp ta sống tốt hơn, nhưng bản thân cuộc sống lại chính là hiện tại.Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Trời không giúp những ai không tự giúp mình. (Heaven never helps the man who will not act. )Sophocles
Đối với người không nỗ lực hoàn thiện thì trải qua một năm chỉ già thêm một tuổi mà chẳng có gì khác hơn.Sưu tầm
Nếu người có lỗi mà tự biết sai lầm, bỏ dữ làm lành thì tội tự tiêu diệt, như bệnh toát ra mồ hôi, dần dần được thuyên giảm.Kinh Bốn mươi hai chương
Cuộc sống ở thế giới này trở thành nguy hiểm không phải vì những kẻ xấu ác, mà bởi những con người vô cảm không làm bất cứ điều gì trước cái ác. (The world is a dangerous place to live; not because of the people who are evil, but because of the people who don't do anything about it.)Albert Einstein
Đừng chọn sống an nhàn khi bạn vẫn còn đủ sức vượt qua khó nhọc.Sưu tầm
Không thể lấy hận thù để diệt trừ thù hận. Kinh Pháp cú
Cách tốt nhất để tìm thấy chính mình là quên mình để phụng sự người khác. (The best way to find yourself is to lose yourself in the service of others. )Mahatma Gandhi

Trang chủ »» Danh mục »» TỦ SÁCH RỘNG MỞ TÂM HỒN »» Em mơ cùng Đức Phật »» Xem đối chiếu Anh Việt: ANTONIO VÀ KHO TIỀN VÀNG »»

Em mơ cùng Đức Phật
»» Xem đối chiếu Anh Việt: ANTONIO VÀ KHO TIỀN VÀNG

(Lượt xem: 356)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Font chữ:
Font chữ:



ANTONIO VÀ KHO TIỀN VÀNG

Hãy thư giãn, nhắm mắt lại và tưởng tượng một chiếc bàn dài chất đầy những đồng tiền vàng được xếp lên cao thành từng cột trong đại sảnh của một cung điện. Viên quan giữ kho của nhà vua lo việc đếm những đồng tiền vàng này tên là Antonio. Ông này trước đây là một người hào phóng, nhưng người ta nói rằng việc đếm những đồng tiền vàng hằng ngày đã làm cho trái tim ông trở nên lạnh lùng và rắn rỏi. Mỗi đêm, sau khi xong việc ở cung điện, Antonio về nhà và lại đếm những đồng tiền vàng của riêng mình. Nhưng một ngày kia Antonio phải trải qua một phen sợ hãi ghê gớm và điều đó làm ông ta thay đổi mãi mãi. Hãy lắng nghe câu chuyện của ông ta.

Một buổi tối mùa đông giá lạnh, Antonio đi bộ về nhà. Ông dừng lại gần một quán trọ và nhìn xuyên qua cửa sổ để mở. Antonio nghĩ: “Mình muốn uống một ly nước gì đó cho ấm người, nhưng mình không được phí tiền vào những chuyện ngốc nghếch như thế.”

Khi Antonio đi bộ xuyên qua những đám tuyết để về đến nhà, ông ta ngày càng cảm thấy lạnh hơn và cau có bực dọc hơn.

“Có chuyện gì sao?” bà Rosa, vợ ông, lên tiếng hỏi khi vừa nhìn thấy ông. “Khuôn mặt ông đã dài ra đến nỗi quai hàm có thể chạm đất rồi đó.”

Antonio cáu kỉnh đáp lại: “Tôi thực sự cần một ly nước trái cây nóng.”

Rosa kêu lên: “Ối trời, chỉ có vậy thôi sao?” Và bà đưa ra một đề nghị với hy vọng được chấp thuận: “Sao mình không làm một bình nước trái cây nóng thật lớn rồi mời những người hàng xóm quanh đây? Chúng ta có thể làm một bữa tiệc nhỏ.”

Antonio hỏi lại: “Vậy ai sẽ trả chi phí cho bữa tiệc này?”

Rosa thở dài và nói: “Nếu ông sợ tốn kém, thôi thì tôi chỉ làm đủ nước uống cho nhà mình thôi.”

Antonio lại nói: “Có phải ý bà là chúng ta sẽ trả tiền nước uống cho cả những người giúp việc? Điều đó là hoang phí.”

Rosa nói: “Được rồi, tôi sẽ làm chỉ vừa đủ cho ông, tôi và các con.”

Antonio suy nghĩ một lát rồi nói: “Bọn trẻ còn nhỏ quá không thưởng thức được nước uống này.”

Rosa hỏi lại: “Vậy tôi chỉ pha vừa đủ cho ông và tôi thôi, được không?” Lúc này bà đã cảm thấy chán ngán lắm rồi.

Khuôn mặt Antonio càng trệ xuống hơn nữa. “Chắc là bà cũng đâu có muốn uống, phải không?” Rồi ông nói ngay: “Tôi sẽ bảo người giúp việc đến quán mua cho tôi một bình nước trái cây.” Và ông cẩn thận lấy từ trong ví ra một đồng tiền vàng.

Khi người giúp việc quay về, Antonio đã chộp ngay lấy bình nước và đi thẳng lên lầu, vào phòng ngủ. Ông ta leo lên giường và uống hết bình nước. Rồi ông ta chìm vào giấc ngủ chập chờn, không vui vì đã tiêu phí hết cả một đồng tiền vàng.

Điều Antonio không biết, đó là sự hiện diện của Dusty, một vị gia tiên đã quan sát tất cả những gì xảy ra. Gia tiên Dusty trông giống hệt hình người nhưng nhỏ bé như một con chuột. Ông khoác tấm áo choàng nâu và trên đầu đội chiếc mũ không vành cũng màu nâu.

Dusty nói với Antonio đang nằm ngủ: “Ngươi là một gã tham lam. Đã đến lúc ngươi phải học cách chia sẻ!”

Một cuộn khói hiện ra, có tiếng hắt hơi và tiếng nấc nhẹ, rồi cuộn khói tan biến. Gia tiên Dusty đã biến mất và thay vào đó là một Antonio thứ hai hiện ra!

Dusty trong hình dạng Antonio cầm lấy chiếc ví đựng đầy những đồng tiền vàng của Antonio. Ông nói: “Chúng ta hãy dùng số tiền này vào việc tốt.” Và ông ra khỏi phòng ngủ rồi khóa cửa nhốt Antonio lại bên trong.

Dusty gọi bằng giọng của Antonio: “Rosa, con bồ câu yêu quý của anh, em đang ở đâu? Anh xin lỗi vì lúc nãy đã quá keo kiệt. Nào, chúng ta hãy tổ chức một bữa tiệc và mời tất cả những người láng giềng đến!”

Rosa nói: “Ôi, Antonio, điều này làm em vui quá.” Bà kinh ngạc khi thấy chồng mình đang mỉm cười vui vẻ. “Nhưng thế này thật không giống anh chút nào. Anh vẫn khỏe đấy chứ?”

Dusty mỉm cười đáp lại: “Anh chưa bao giờ thấy khỏe hơn lúc này! Anh đã bắt đầu biết cư xử tốt hơn.”

Rồi vị gia tiên lấy ví tiền của của Antonio ra và nói: “Hãy dùng tất cả số tiền này vào bất cứ việc gì em cần.”

Rosa mời tất cả bạn bè và những người láng giềng đến nhà. Khi bữa tiệc vui đã đến lúc hào hứng nhất, Dusty bắt đầu lấy những món đồ trang trí và vật dụng đắt giá nhất trong nhà đưa làm quà tặng cho các vị khách.

Bà hàng xóm tên Benita nói lớn: “Chúc ông sống lâu trăm tuổi, ông Antonio hào phóng! Tôi có thể xin ông cây đèn xinh đẹp này ở ngoài hành lang được không? Tôi khao khát nó từ lâu rồi.”

Dusty và Rosa cùng đáp lại: “Tất nhiên là được!”

Tiếng người cười nói và khuân vác đồ đạc cuối cùng cũng đánh thức Antonio. Ông tự hỏi: “Tiếng ồn gì vậy nhỉ?” Từ ban công, Antonio nhìn xuống thấy một đám đông người đang khuân vác mọi thứ đồ đạc của ông. Ông giận điếng người không nói được lời nào. Bà hàng xóm Benita nhìn lên ban công, vẫy tay chào và nói: “Cám ơn sự hào phóng của ông, thật giống với trước đây ông đã từng như vậy.”

Antonio phá tung cánh cửa phòng ngủ bị khóa và chạy xuống cầu thang. Ông la lên: “Rosa, anh đang bị cướp, hãy giúp anh !”

Rosa xuất hiện, bên cạnh là gia tiên Dusty. Dusty trông giống hệt như Antonio. Đứng bên này là Antonio thật, tức giận đến run người. Và bên kia nơi cửa ra vào là một Antonio khác, đang mỉm cười hạnh phúc, nắm tay bà Rosa.

Rosa nhìn Antonio bên này rồi đến Antonio bên kia.

“Chuyện gì đang xảy ra vậy?” Bà cất tiếng hỏi, hoàn toàn bối rối không hiểu được.

Antonio hét lớn: “Hắn ta là kẻ giả mạo. Em là vợ của anh.”

Rosa nhìn vào ông Antonio đang giận dữ la hét, rồi quay lại nhìn Dusty đang mỉm cười, hòa nhã. Bà nói: “Đây mới đúng là Antonio tốt bụng và hào phóng mà em đã kết hôn trước đây. Hãy tống cổ tên giả mạo kinh khủng kia ra đường.”

Một cuộn khói lớn hiện ra. Rồi khi khói tan hết, gia tiên Dusty hiện ra trong hình dáng nhỏ bé đích thực của ông. Antonio và Rosa không thể tin được vào mắt mình.

Dusty nói: “Rosa, tôi không phải Antonio. Tôi là gia tiên Dusty. Antonio, khi ông còn trẻ và nghèo khó, ông từng là một người hạnh phúc. Giờ đây ông làm việc chỉ vì tiền vàng, nhưng vàng không thể làm cho ông hạnh phúc. Chỉ khi tiền vàng được chia sẻ, nó mới có mục đích, ý nghĩa. Hãy thay đổi lối sống, nếu không ông sẽ mất hết nhà cửa, tài sản, và còn tồi tệ hơn nữa là ông sẽ mất luôn cả vợ con mình.”

Antonio kinh hoàng khi nghĩ đến tất cả những gì ông có thể mất đi như thế. Ông nói: “Tôi hứa sẽ làm người tử tế và rộng lượng như trước đây. Bây giờ tôi đã nhận biết được điều gì là thực sự quan trọng. Và đó không phải là vàng.”

Từ hôm đó trở đi, Antonio trở lại đúng là người đàn ông như Rosa còn nhớ trước đây. Ông chia sẻ tiền bạc và tài sản của mình một cách rộng lượng. Và ông nhận ra rằng, ông đã có được niềm vui lớn lao khi nhìn thấy những người ông quan tâm được hạnh phúc. Điều đó có giá trị hơn những đồng tiền vàng của ông rất nhiều.

Công việc chúng ta chọn làm trong đời sống sẽ ảnh hưởng đến tâm trí và tình cảm của chúng ta. Hãy suy nghĩ thận trọng về công việc mà bạn muốn làm khi lớn lên. Liệu công việc đó có tạo điều kiện để bạn giúp đỡ người khác hay không?



Antonio and His Treasure

Relax, close your eyes and imagine a long table piled high with gold pieces in the great hall of a palace. Counting the coins is the king’s treasurer, a man called Antonio. He’d once been a generous man, but people said that counting gold had turned his heart cold and hard. Every night, after he had finished at the palace, Antonio would return to his house and count his own gold. But one day Antonio had a great fright that was to change him for ever. Listen carefully to his story.

It was a cold winter's evening as Antonio walked back to his house. He stopped by an inn and looked through the open window “I would love a nice hot drink,” he thought, “but I mustn’t waste good money on such silly things.”

As Antonio walked home through the snow, he grew colder and colder and more and more grumpy.

“What’s wrong?” asked his wife Rosa when she saw him. “Your face is so long your jaw might hit the ground.”

“I really want a hot fruit drink,” Antonio replied moodily.

“Oh heavens, is that all?” Rosa exclaimed. “Why don’t I make a big jug of hot fruit punch and invite the neighbours around. We can have a little party,” she suggested hopefully.

“And who’ll be paying for this party?” asked Antonio.

Rosa sighed. “If you’re worried about the cost I'll make just enough punch for our household,” she said.

“Are you suggesting we spend good money on the servants? That's extravagant,’’ said Antonio.

“All right, I’ll make just enough punch for you, me and our children,” said Rosa.

Antonio thought for a moment. “The children are too young to appreciate it,” he said.

“What if I make just enough for you and me?” asked Rosa. She was getting fed up now.

Antonio's jaw dropped. “Surely you don’t want any, do you?” he asked. “I’ll send a servant to the inn to buy me a tankard of fruit punch.” He carefully took one gold coin from his purse.

When the servant returned Antonio grabbed the tankard and went straight upstairs to his bedroom. He climbed into bed and drank all the punch. Then he fell into a troubled sleep, upset about having spent a whole gold coin.

What Antonio didn't know was that Dusty, a house sprite, had been watching all that had taken place. Dusty looked just like a person but he was as small as a mouse. He wore a brown tunic and a brown cap perched on his head.

“You’re a very greedy man,” said Dusty to the sleeping Antonio. “It's time for you to learn about sharing!”

There was a puff of smoke, a sneeze and a hiccup, then the smoke cleared. Dusty the sprite was no longer there. In his place stood a second Antonio!

Dusty picked up Antonio's purse filled with gold coins. “Let’s put this money to good use,” he said. Then he let himself out of the bedroom and locked Antonio inside.

“Rosa, my turtle dove, where are you?” called Dusty in Antonio’s voice. “I’m sorry for being so mean earlier. Let’s have a party and invite all the neighbours.”

“Oh, Antonio, that would make me so happy,” said Rosa, amazed to see her husband smiling cheerfully. “But this is very unlike you. Are you feeling quite well?”

“I’ve never felt better!” Dusty said with a smile. “I’ve turned over a new leaf.” Then the sprite took out Antonio’s purse. “Spend all this money on whatever you need.”

Rosa called all her friends and neighbours to the house. When the party was in full swing, Dusty started offering the guests the most expensive ornaments and furniture as gifts.

“May you live to be a hundred, generous Antonio!” cried his neighbour Benita. “May I take this beautiful lamp from your hallway? I’ve long admired it.”

“Of course!” said Dusty and Rosa together.

The sound of people laughing, talking and carrying away his goods finally woke Antonio.

“What’s all that noise?” he wondered. From his balcony he saw a crowd of people carrying off his possessions. He was speechless with rage. His neighbour Benita looked up to the balcony and waved. “Thank you for being so generous, just as you always used to be!” she called.

Antonio broke open the locked bedroom door and rushed downstairs.

“Rosa, I am being robbed, help!” he cried.

Rosa appeared with Dusty the sprite by her side. Dusty still looked exactly like Antonio. On one side stood the real Antonio, shaking and angry. In the doorway stood another Antonio, smiling and happy and holding Rosa by the hand.

Rosa looked from one Antonio to the other. “What’s going on?” she asked, completely confused.

“He's an impostor,” shouted Antonio. “You’re my wife!”

Rosa looked at the shouting, angry Antonio, then she turned back to the smiling, gentle Dusty. “This is my Antonio, the kind and generous man I married. Throw that horrible imposter into the street.”

There was a great puff of smoke. Once it had cleared, Dusty the sprite appeared in his true, tiny form. Antonio and Rosa couldn’t believe their eyes.

“Rosa, I’m not Antonio, I’m Dusty the house sprite. Antonio, when you were young and poor you were a happy man. Now you work only for gold, but gold cannot make you happy. It’s only sharing gold that gives it any purpose. Change your ways or you will lose your home and your possessions and, worse still, your wife and children.”

Antonio was terrified to think of all that he could lose. “I promise to be kind and generous, as I once was,” he said. “I now realize what is truly important. And it isn’t gold.”

From that day onward Antonio returned to being the man Rosa remembered. He shared his money and his possessions generously. And he realized that he gained great joy from seeing the people he cared for happy. That was worth far more than his gold.

What we choose to do in our lives affects our mind and our heart. Think carefully about the work you would like to do when you grow up. Will it help you to help others?

    « Xem chương trước «      « Sách này có 20 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

Quý vị đang truy cập từ IP 3.235.137.159 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn tony coi Rộng Mở Tâm Hồn NGUYỄN TRỌNG TÀI Rộng Mở Tâm Hồn Vương Sỹ Mốt Rộng Mở Tâm Hồn Hoàng Việt Rộng Mở Tâm Hồn Thang Rộng Mở Tâm Hồn Lê Kim Chi Rộng Mở Tâm Hồn duyhph Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Chơn Rộng Mở Tâm Hồn BANGKIM Rộng Mở Tâm Hồn Vạn Bình Rộng Mở Tâm Hồn Chan Hoa Rộng Mở Tâm Hồn hoangquycong Rộng Mở Tâm Hồn mydung Rộng Mở Tâm Hồn van chương Rộng Mở Tâm Hồn Huy Le Rộng Mở Tâm Hồn Minh Hữu Rộng Mở Tâm Hồn Tuấn Hải Rộng Mở Tâm Hồn Bá láp Rộng Mở Tâm Hồn thái quân Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Trí 1975 Rộng Mở Tâm Hồn thường huệ nguyên Rộng Mở Tâm Hồn Văn Minh Hy Lạp Rộng Mở Tâm Hồn Chuc Quyen Rộng Mở Tâm Hồn sang Rộng Mở Tâm Hồn Michael Gilman Rộng Mở Tâm Hồn Vannguyennguyen Rộng Mở Tâm Hồn Diệu Đạo Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Thoa Rộng Mở Tâm Hồn Donna Rộng Mở Tâm Hồn Trần Bình Rộng Mở Tâm Hồn dangkhoa71 Rộng Mở Tâm Hồn VĨNH HỮU Rộng Mở Tâm Hồn mê linh Rộng Mở Tâm Hồn Linh Lan Rộng Mở Tâm Hồn Debbie Nguyễn Rộng Mở Tâm Hồn Đinh khánh Đăng Rộng Mở Tâm Hồn kingstar Rộng Mở Tâm Hồn Trương Quang Quý Rộng Mở Tâm Hồn Thuypham Rộng Mở Tâm Hồn Thien An 2 ... ...

Việt Nam (2.002 lượt xem) - Hoa Kỳ (199 lượt xem) - Nhật Bản (84 lượt xem) - Trung Hoa (49 lượt xem) - Senegal (40 lượt xem) - Phần Lan (26 lượt xem) - Pháp quốc (18 lượt xem) - Lào (10 lượt xem) - Anh quốc (5 lượt xem) - Australia (2 lượt xem) - Ma-cao (2 lượt xem) - ... ...