Nên biết rằng tâm nóng giận còn hơn cả lửa dữ, phải thường phòng hộ không để cho nhập vào. Giặc cướp công đức không gì hơn tâm nóng giận.Kinh Lời dạy cuối cùng
Xưa, vị lai, và nay, đâu có sự kiện này: Người hoàn toàn bị chê,người trọn vẹn được khen.Kinh Pháp cú (Kệ số 228)
Mặc áo cà sa mà không rời bỏ cấu uế, không thành thật khắc kỷ, thà chẳng mặc còn hơn.Kinh Pháp cú (Kệ số 9)
Phải làm rất nhiều việc tốt để có được danh thơm tiếng tốt, nhưng chỉ một việc xấu sẽ hủy hoại tất cả. (It takes many good deeds to build a good reputation, and only one bad one to lose it.)Benjamin Franklin
Hạnh phúc chân thật là sự yên vui, thanh thản mà mỗi chúng ta có thể đạt đến bất chấp những khó khăn hay nghịch cảnh. Tủ sách Rộng Mở Tâm Hồn
Hạnh phúc giống như một nụ hôn. Bạn phải chia sẻ với một ai đó mới có thể tận hưởng được nó. (Happiness is like a kiss. You must share it to enjoy it.)Bernard Meltzer
Không nên nhìn lỗi người, người làm hay không làm.Nên nhìn tự chính mình, có làm hay không làm.Kinh Pháp cú (Kệ số 50)
Khi mọi con đường đều bế tắc, đừng từ bỏ. Hãy tự vạch ra con đường của chính mình. (When all the ways stop, do not give up. Draw a way on your own.)Sưu tầm
Sự hiểu biết là chưa đủ, chúng ta cần phải biết ứng dụng. Sự nhiệt tình là chưa đủ, chúng ta cần phải bắt tay vào việc. (Knowing is not enough; we must apply. Willing is not enough; we must do.)Johann Wolfgang von Goethe
Thiên tài là khả năng hiện thực hóa những điều bạn nghĩ. (Genius is the ability to put into effect what is on your mind. )F. Scott Fitzgerald

Trang chủ »» Danh mục »» TỦ SÁCH RỘNG MỞ TÂM HỒN »» Thi hóa Kinh Địa Tạng »» Quyển Thượng »»

Thi hóa Kinh Địa Tạng
»» Quyển Thượng

(Lượt xem: 761)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục 

       

Thi hóa Kinh Địa Tạng - Quyển Thượng

Font chữ:




Diễn đọc: Trần Ngọc San

Thay lời tựa

Như một sự tình cờ, bản dịch kinh “Địa Tạng Bồ Tát Bổn Nguyện” dưới hình thức thi kệ này được hoàn thành trong thời gian 49 ngày.
Con số 49 trong bản kinh này là một con số huyền bí, qua những câu kinh trong phẩm “Lợi Ích Cho Kẻ Sống Người Chết” như sau: “Người chết đó khi chưa thọ sanh, trong 49 ngày luôn mong mỏi hàng cốt nhục quyến thuộc tạo phước để cứu giúp cho người ấy. Quá ngày ấy rồi thì cứ y theo nghiệp đã gây tạo mà thọ nhận quả báo”.
Nhất nguyện hồi hướng và cúng dường phước báu thấy, nghe, phiên dịch, ghi âm kinh Phật trong quá khứ, hiện tại, vị lai về khắp mười phương pháp giới.

Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
Nam mô Đại Nguyện Địa Tạng Vương Bồ Tát

(Từ Hoa Nhất Tuệ Tâm)








QUYỂN THƯỢNG

PHẨM THỨ NHẤT

THẦN THÔNG TRÊN CUNG TRỜI ĐAO LỢI

Một thuở nọ trên cung trời Đao Lợi
Đức Phật vì thánh mẫu thuyết diệu kinh
Khắp mười phương thế giới đại trang nghiêm
Vô lượng Phật cùng hằng sa Bồ tát
Đồng vân tập và tán dương diệu đức
Phật Thích Ca dùng đại trí thần thông
Hiện giữa đời ngũ trược chuyển pháp luân
Khiến người rõ đâu cội nguồn khổ, lạc.
Liền sai thị giả vấn an Đức Phật
Dâng lời vàng thăm hỏi đức Như Lai

Lúc bấy giờ,
Môi Thế Tôn nở nụ tợ hoa khai
Từ miệng Phật phóng muôn vầng mây sáng
Mây trí tuệ, từ bi, và bát nhã
Đại cát tường, đại tam muội uy nghi
Phát âm thanh tán thán bất tư nghì
Khen lục độ, vô lượng tâm giải thoát
Tiếng trí tuệ vô lậu âm bát ngát
Như mây tuôn, sấm chớp mở không gian
Tứ Thiên Vương, Đại Phạm, Vô Lượng Quang
Trời Thiểu Tịnh, Quang Âm, trời Thiện Kiến
Cõi Vô Tưởng, Vô Phiền, và Thiện Hiện
Vô lượng trời rồng cõi nước mười phương
Thiên chúng, long thần, cho đến quỷ vương
Như Ác Mục, Đạm Tinh, và Nhiếp Độc
Thần núi non, bể sông, thần thảo mộc
Thần ngày đêm, thần lúa mạ, uống ăn
Thần đất đai, thần chủ cõi hư không
Cùng tụ hội trên cung trời Đao Lợi.

Lúc bấy giờ, Thế Tôn lên tiếng hỏi:
“Này Văn Thù, các cõi nước mười phương
Từ trời, rồng, thần, quỷ, đến pháp vương
Đồng đến hội nơi cung trời Đao Lợi
Ông biết chăng, có bao nhiêu cảnh giới?”
Liền bạch rằng: “Với thần lực Văn Thù
Dù đếm trong ngàn kiếp tận thiên thu
Cũng chẳng thể tính sao cho tường tận”.
Phật dạy rằng: “Như Ta dùng Phật nhãn
Để mà nhìn phàm thánh hiện nơi đây
Tự ngàn xưa, kíếp kiếp đến ngày nay
Do Địa Tạng tâm kiên trì muôn thuở
Hoặc đã độ, đang độ và sẽ độ
Hoặc đã thành, chưa thể, hoặc đang thành
Vẫn không sao đếm số lượng chúng sanh
Trong pháp hội tại cung trời Đao Lợi”.
Ngài Văn Thù: “Lâu xa muôn ức cõi
Tu căn lành trí tuệ chẳng ngại ngăn
Lời Thế Tôn tin nhận dám biện phân
Không như những hàng tiểu căn, tiểu quả.
Tâm khó tin dù mặt ngoài vâng dạ
Lòng không an thì phỉ báng, khinh khi
Một lạy này cầu Phật giải lòng nghi
Xin khai thị Địa Tạng Vương nhân địa
Pháp tu tập, lập bao nhiêu hạnh nguyện
Mà ngày nay thành tựu đạo như nhiên?”

Phật dạy rằng:
“Nếu bao nhiêu cây cỏ cõi tam thiên
Từng hạt bụi, núi rừng, hay lau sậy
Mỗi một vật dụ sông Hằng đó vậy
Cát sông Hằng dụ cõi nước đó đây
Như bụi vàng trong các cõi nước này
Một hạt bụi lại dụ cho một kiếp
Bao nhiêu bụi trong kiếp này tính đếm
Một hạt là một kiếp đã cân phân
Kể từ khi Bồ tát chứng Pháp Vân
Thời gian ấy ngàn lần hơn tỉ dụ.
Chưa nói đến lại qua muôn quốc độ
Chứng Thanh Văn, Độc Giác hoặc Bích Chi
Nầy Văn Thù,
Sức thần uy thệ nguyện bất tư nghì
Thiện nam tử, thiện nữ nhân chiêm ngưỡng
Xưng danh hiệu, cúng dường, tô đắp tượng
Quả báo sinh Đao Lợi một trăm lần
Chốn dữ hung vĩnh viễn chẳng sinh thân
76. Chẳng sa đọa vào con đường ác nghiệt.

TRƯỞNG GIẢ TỬ PHÁT NGUYỆN

Nầy Văn Thù,
Thuở lâu xưa trải hằng vô số kiếp
Phật hiệu là:
Sư Tử Phấn Tấn Cụ Túc Vạn Hạnh Như-Lai
Địa Tạng Vương Bồ Tát đến cõi này
Với thân tướng là một người trưởng giả
Thấy tướng mạo Như Lai uy nghiêm khác lạ
Liền bạch rằng: “Kính lạy bậc thiên tôn
Tu hạnh nguyện gì được sắc tướng chẳng ai hơn?”
Phật liền dạy: “Độ muôn người khốn khổ
Vô lượng kiếp, thời gian khôn tính kể
Cứu chúng sinh vượt thoát bể trầm luân”
Trưởng giả nghe xong lập tức phát tâm:
“Vô số kiếp về sau nguyền hóa độ
Cứu vô lượng chúng sinh sáu đường thoát khổ
Cho đến khi chẳng còn lại một ai
Lúc bấy giờ mới chứng đạo Như Lai
Nếu chẳng vậy, quyết không thành quả Phật”
Do đại nguyện nên mãi là Bồ tát
Trải trăm ngàn muôn ức kiếp lại qua.

BÀ LA MÔN NỮ CỨU MẸ

Một thuở kia, Phật hiệu Đức Giác Hoa
Phật thọ mệnh vạn nghìn muôn ức kiếp
Vào thuở ấy chính là thời tượng pháp
Bà La Môn thánh nữ, có một người
Phước sâu dày vun tưới đã nhiều đời
Khi ngồi, đứng, chư thiên thường gìn giữ.
Mẹ thánh nữ tin mê theo tà giáo
Đã nhiều lần thánh nữ nhủ rồi khuyên
Cầu mong sao tâm mẹ dứt đảo điên
Dùng phương tiện vẫn chưa thành tựu quả.
Người mẹ chết, hồn tức thì sa đọa
Vào ngục môn Vô Gián thọ khổ hình
Lúc bấy giờ, thánh nữ vẫn đinh ninh
Theo nhân quả, mẹ sinh vào nẻo ác
Bán nhà cửa, sắm hương hoa, lễ vật
Đến cúng dường chùa tháp Đức Giác Hoa
Nét uy nghiêm tôn tượng ngự bảo tòa
Càng chiêm ngường càng sinh tâm ảo não
Lòng thầm nghĩ:
“Đấng đại giác đủ đầy muôn phước tuệ
Nếu trụ đời hẳn biết mẹ về đâu!”
Nghĩ quẩn quanh dạ thảm ướt mi sầu
Nhìn tôn tượng lại thêm lòng quyến luyến.
Bỗng giữa hư không dường vang vọng tiếng:
Dạy lời rằng: “Thánh nữ chớ bi thương
Ta vì ngươi sẽ chỉ bảo tận tường
Chốn người mẹ thác sinh cho ngươi thấy”.
Chắp hai tay hướng hư không cung bái
Liền bạch rằng: “Thần thánh cõi nào đây
An ủi lòng tôi thương nhớ đêm ngày
Lúc tử biệt biết nơi nào thấy lại?”
Liền dạy rằng:
“Ta là Phật Giác Hoa ngươi đang chiêm bái
Cảm hiếu tâm thê thiết khác thường tình
Ta vì ngươi mà ứng hiện uy linh
Khiến ngươi rõ chốn mẹ ngươi lưu lạc”.
Nghe dứt tiếng cơ hồ như kinh ngạc
Nổi lạ lùng chấn động cả thân tâm
Quá vui mừng nên trên đất ngã lăn
Khắp thân thể, tay chân đều thương tổn.
Khi tỉnh lại, ngước nhìn trời bái vọng
Bạch lời rằng: “Cúi lạy bậc thiên tôn
Xin dạy cho chỗ đến của mẹ con
Lòng lo nghĩ khiến thân tâm mê loạn”
Phật dạy rằng: “Về đến nhà an tọa
Tịnh thân tâm tưởng Phật hiệu của Ta
Lúc bấy giờ cảm ứng mối đạo giao
Sẽ biết được chốn thác sanh đó vậy”
Đảnh lễ Phật, vội vàng quay trở lại
Suốt ngày đêm an tọa niệm Phật danh
Lúc định thần, thấy biển nước mông mênh
Sóng cuồn cuộn đang sôi trào nóng bỏng
Thú bằng sắt chạy quanh như cuồng loạn
Gái và trai số lượng đếm hằng muôn
Thân nổi trôi chìm đắm giữa trùng dương
Các thú dữ tranh giành nhau cấu xé
Lại thấy quỷ Dạ Xoa hình thù quái lạ
Răng bén như gươm, nhiều đầu mắt, tay chân
Túm lấy người, bẻ quặp cả toàn thân
Lùa tội phạm đến gần bên thú dữ
Cảnh tàn khốc, ai dám nhìn dám thấy
Nương uy thần Phật hiệu chẳng hãi kinh
Quỷ vương tên Vô Độc đến cung nghinh
Lên tiếng hỏi: “Hy hữu thay, Bồ tát!
Duyên cớ gì đưa chân người quá bước?”
Liền hỏi rằng: “Chẳng rõ chốn nào đây?”
Quỷ vương thưa: “Biển thứ nhất hướng Tây
Thuộc ngọn núi Đại Thiết Vi đó vậy.”
Lại hỏi rằng: “Tôi nghe mà chưa thấy
Núi Thiết Vi có địa ngục phải không?”
Quỷ đáp lời: “Có địa ngục bên trong.”
Liền hỏi lại: “Tôi làm sao đến được?”
Vô Độc đáp: “Nếu không do nghiệp lực
Thì phải từ thần lực của hiền nhân”
Lại hỏi rằng: “Thú dữ với tội nhân
Trong lòng biển vì cớ sao sôi sục?”
Vô Độc đáp: “Kẻ tội nhân ác độc
Cõi Diêm Phù vừa phải chịu mất thân
Bốn mươi chín ngày chẳng được hưởng đức ân
Người kế tự lập công và hồi hướng
Thiếu nhân lành lại không ai tạo phước
Đành thuận theo ác nghiệp đã gieo trồng
Quả báo kia, địa ngục hẳn theo cùng
Lực chiêu cảm đưa chân vào bể khổ
Về phương Đông vạn do-tuần thấy rõ
Một biển kia nổi thống khổ bội phần
Về phương Đông, lại một biển gia tăng
Sự thống khổ lại càng thêm bi thiết
Ba biển nghiệp có từ ba nghiệp kết
Hoặc từ thân, hoặc khẩu, ý cảm ra
Lại hỏi rằng: “Cõi địa ngục gần xa?”
Vô Độc đáp: “Trong cả ba biển nghiệp
Số lượng đến trăm ngàn khôn kể xiết
Chiêu cảm trong mỗi ngục có khác nhau
Ngục lớn thì mười tám chỗ chen vào
Ngục kế tiếp năm trăm hay ngàn chỗ
Chốn chốn, nơi nơi tràn đầy thống khổ
Cũng đều do tự nghiệp cảm vời ra”
Lại hỏi rằng: “Cho biết cõi gần, xa
Hồn người mẹ mới lìa thân đọa lạc? ”
Vô Độc hỏi: “Vậy mẫu thân Bồ tát
Lúc sinh thời quen làm những việc chi?”
Liền đáp rằng:
“Thân mẫu tôi đối tam bảo khinh khi
Lúc tin tưởng rồi lại không cung kính
Theo tà đạo tùy thuận lòng mê tín
Vừa qua đời, chưa biết chỗ thác sinh”.
Lại hỏi rằng: “Xin cho biết họ tên.”
Thánh nữ đáp: “Bà La Môn dòng tộc
Thân phụ tên là Thi La Thiện Kiến
Thân mẫu tôi Duyệt Đế Lợi là tên”
Vô Độc liền cung kính chắp tay sen:
“Xin Bồ tát trở về thôi thương tưởng
Duyệt Đế Lợi có con trai hiếu thuận
Thiết trai tăng dâng phẩm vật cúng dàng
Đức Giác Hoa, chùa tháp, chốn đạo tràng
Ba ngày trước mẹ đà sinh thiên thổ
Cùng một lúc với tội nhân vô số
Đồng thác sinh, thoát Vô Gián ngục môn”.
216. Nói dứt lời chào thánh nữ lui chân.


Lúc bấy giờ vị thánh nữ,
Dường như chợt bước ra từ cõi mộng
Trí biết rõ ràng sự việc chẳng dối gian
Liền phát tâm đại nguyện trước tượng vàng
“Nguyện vĩnh kiếp vị lai không cùng tận
Lập quyền pháp độ chúng sinh khổ nạn”

Lúc bấy giờ,
Đức Phật bảo ngài Văn Thù Sư Lợi:
Quỷ vương Vô Độc nào phải ai xa lạ
Nay là Bồ Tát Tài Thủ dưới pháp tòa
Địa Tạng Vương là hậu thân thánh nữ.

PHẨM THỨ HAI

PHÂN THÂN TẬP HỘI

Lúc bấy giờ,
Số phân thân trong muôn ngàn thế giới
Địa Tạng Vương Bồ Tát bất tư nghì
Khó dùng lời ước lượng hoặc luận suy
Từ địa ngục nhất thời cùng tụ hội
Thân chúng sinh trong vạn ngàn ức cõi
Thoát khỏi vòng nghiệp lực khắp mười phương
Nương pháp thần Bồ Tát Địa Tạng Vương
Trụ chánh đạo tâm không còn thoái chuyển
Cũng do bởi đại từ và đại nguyện
Thôi trôi lăn trong sinh tử sáu đường
Thống khổ kia đã đến lúc phải dừng
Thành tựu quả sau bao đời vun tưới
Lòng hớn hở đến cung trời Đao Lợi
Mắt hân hoan chiêm ngưỡng Đức Thế Tôn
Đưa cánh tay vàng xoa đảnh các hóa thân
Đức Địa Tạng khắp mười phương cõi nước.

Phật dạy rằng:
“Ta giáo hóa chúng sinh đời ác trược
Điều phục loạn tâm khiến theo chánh bỏ tà
Phân chia vô lượng tướng một thân ta
Lập nhiều cách khéo tuyên bày pháp lạc
Mười phần được tám, một hai quen tánh ác
Bởi cang cường hoặc nghiệp tội nặng nề
Chẳng thuận lòng tin tưởng, thẳng đường mê
Nên Ta phải ân cần tìm phương tiện
Thân gái, trai, trời, rồng đều ứng hiện
Hoặc quỷ thần, thiên đế, bậc Phạm Vương
Hoặc thân vua, cư sĩ, bậc Chuyển Luân
Hoặc quan lại, tỳ khiêu ni, tể tướng
Nhẫn đến hiện thân Thanh Văn, Bồ tát
Hoặc sông hồ, ao suối, chốn núi rừng
Phải đâu rằng chỉ hiện một Phật thân
Tùy cơ cảm, muôn sắc thân đều hiện.

Nầy Địa Tạng, ông thấy đó
Kiếp kiếp nối nhau Phật đều giáo hóa
Luôn cần cù, nhẫn nại độ thế gian
Lắm kẻ cang cường khuyên nhủ thật khó khăn
Chưa điều phục thì tùy nhân mà thọ báo
Hoặc sa chân vào tam đồ ác đạo
Muôn ngàn điều thống khổ trải một thân
Hãy nhớ lời Ta tại Đao Lợi thiên cung
Từng thống thiết ân cần mà phó chúc
Vì chúng sinh sa bà, hết lòng độ thoát
Vĩnh viễn lìa bể khổ cõi thế gian
Cho đến khi Phật Di Lặc ứng thân
Được thọ ký đều tựu thành Phật đạo”.

Lúc bấy giờ,
Phân thân Địa Tạng mười phương thế giới
Đồng hồi quy về lại chỉ một thân
Rơi lệ bi ai mà bạch Phật rằng:
“Vô số kiếp nương nhờ uy đức Phật
Đắc trí tuệ và thần thông rộng lớn
Phân muôn thân nhiều tợ cát sông Hằng
Mỗi mỗi nơi hóa hiện vạn ức thân
Một thân độ chúng sinh thiên bách ức
Khiến chúng sinh kính tin nơi tam bảo
Vĩnh viễn lìa sinh tử, trụ Niết Bàn
Dù kẻ kia làm thiện tựa vi trần
Con xin nguyện dần dần đồng độ thoát
Khiến chúng sinh được thấm nhuần pháp lạc
Thỉnh Thế Tôn chớ ưu lự, băn khoăn
Bận lòng vì ác nghiệp cõi trần gian
Mãi lo nghĩ đến chúng sinh hậu thế.
Lập lại đến ba lần câu nguyện thệ
Phật ngợi khen Bồ tát: “Thật lành thay!
Ta hỗ trợ ông hoàn tất nguyện lâu dài
295. Nguyện thành tựu, quả Bồ đề thành tựu”.

PHẨM THỨ BA
QUÁN CHÚNG SINH NGHIỆP DUYÊN

Lúc bấy giờ,
Phật Mẫu Ma Da chắp tay hoa cung kính
Mà hỏi rằng: “Bạch Đức Địa Tạng Vương
Chúng sinh Diêm Phù tạo nghiệp khác thường
Thọ báo ứng thế nào, xin nói rõ”
Liền đáp rằng:
“Muôn ngàn thế giới, muôn ngàn quốc độ
Dù là nơi có địa ngục hay không
Dù là nơi có, không có nữ nhân
Có Phật pháp, hoặc nơi không Phật pháp
Có hoặc không Thanh văn, Bích Chi Phật
Quả báo đều bình đẳng chẳng riêng tư”.
Lại bạch rằng:
“Tôi muốn nghe tội báo cõi Diêm Phù
Xin tỏ rõ thế nào chiêu ác đạo?”
Liền đáp rằng:
“Như con cái chẳng thuận lòng hiếu thảo
Sinh ác tâm giết hại cả mẹ cha
Thọ ngục hình Vô Gián khó thoát ra
Trong địa ngục chung thân muôn ức kiếp
Nếu có kẻ tạo gây nhiều ác nghiệp
Phá tượng hình, hoặc hủy báng kệ kinh
Khinh thường tam bảo, không kính không tin
Chiêu quả báo ngục môn vô lượng kiếp
Cũng như vậy,
Nếu có kẻ làm tổn thương thường trụ
Cưỡng bức người tu bởi thói tà dâm
Hoặc hành dâm bất kể chốn già lam
Hoặc giết hại, tất rơi vào địa ngục.
Hoặc kẻ giả sa môn lòng đầy trần tục
Phá giới, lừa người, phí phạm của chung
Hẳn rơi vào tận Vô Gián ngục môn
Muôn ức kiếp biết bao giờ siêu thoát
Nếu có kẻ vì tâm tham trộm cắp
Hoặc áo quần, lúa gạo chốn già lam
Thọ khổ trong địa ngục chỉ mong dừng
Trong khoảnh khắc cũng không sao dừng được
Ma Da phu nhân bạch cùng Bồ tát
“Ngục Vô Gián kia ý nghĩa là chi?”
Liền đáp rằng:
“Tất cả ngục môn đều trong núi Thiết Vi
Địa ngục lớn tính ra mười tám chỗ
Ngục kế đến độ chừng năm trăm số
Tiếp trăm ngàn lao ngục khác tên nhau
Lại có thành sắt một vạn dặm cao
Đường bao bọc chung quanh hơn tám vạn
Lửa hừng hực trên thành liên tục sáng
Lửa nối theo, lao ngục cũng nối theo
Một ngục môn tên Vô Gián cheo leo
Cao ngàn dặm, lửa dưới trên hừng cháy
Rắn và chó sắt trên tường đuổi chạy
Miệng phun ra lửa nóng tựa hỏa luân
Ngục có sàng lớn rộng đến dặm muôn
Nghiệp chiêu cảm tội nhân nằm sắp lớp
Lại có trăm Dạ Xoa và ác quỷ
Răng như đao, mắt như điện chói chang
Tay có móng đồng lôi kéo tội nhân
Lại có quỷ Dạ Xoa cầm kích sắt
Đâm xối xả vào bụng, lưng tội phạm
Hoặc đâm vào miệng, mũi của tội nhân
Ném lên cao rồi đưa kích hứng thân
Đặt trả lại nằm trên sàng như trước
Chim ưng sắt đến mổ ăn đôi mắt
Rắn sắt dài quấn chặt cổ tội nhân
Đóng đinh dài vào tất cả khớp xương
Nắm lấy lưỡi mà cày lên trên lưỡi
Móc ruột chặt bằm, rót đồng vào miệng
Sắt nóng quanh người, chết ngất lại hồi sinh
Trải hằng muôn ức kiếp chốn ngục hình
Muốn thoát khỏi chẳng dễ gì thoát khỏi.
Khi thế giới này trở nên hư hoại
Thì lại qua một thế giới khác sinh
Cứ lại qua nối tiếp kiếp lênh đênh
Vô số kiếp không thể nào kể xiết
Năm nghiệp cảm nên gọi là Vô Gián
Một, ngày đêm thọ báo chẳng khi dừng
Hai, một tội nhân hoặc vô số tội nhân
Gian ngục thất luôn đầy tràn chật hẹp
Ba, khí cụ hành hình kiếm đâm rìu chém
Thêm chim ưng, chó sói, rắn, ngựa, lừa
Thọ cực hình đục khoét đến cắt cưa
Khi đói khát thức ăn là sắt nóng
Bốn, chẳng phân biệt kẻ hèn, người vọng tộc
Không kể chi người nữ hoặc người nam
Hoặc Khương Hồ, Di Dịch, quỷ, thần, rồng
Trồng nhân ác thì tự chiêu nghiệp ác
Năm, khi đã đọa vào ngục môn Vô Gián
Ngày như đêm sống chết đến trăm lần
Lòng cầu mong hình phạt chỉ tạm dừng
Trong giây lát cũng không sao dừng nghỉ
Cho đến khi tội nghiệp đều tiêu diệt
Tội nhân kia theo nhân quả thọ sinh
Lại thưa rằng:
Thuật đôi lời sơ lược nói như trên
Dù suốt kiếp không thể nào tường tận”.
Ma Da phu nhân chắp hai tay đảnh lễ
394. Lòng u sầu lặng lẽ bước chân ra.

PHẨM THỨ TƯ
NGHIỆP CẢM CỦA CHÚNG SINH CÕI DIÊM PHÙ

Lúc bấy giờ,
Bồ tát Địa Tạng bạch cùng Đức Phật:
“Con nương nhờ uy đức của Thế Tôn
Nên phân thân ngàn vạn ức thế gian
Cứu tất cả chúng sinh đang thọ nghiệp
Nếu chẳng được nương đức ân thừa tiếp
Chẳng thể tự mình biến hóa khắp nơi nơi
Cứu chúng sinh thoát sáu ngã luân hồi
Chờ đến Đức A Dật Đa thành Phật
Vâng lời dạy, xin Ngài thôi lo lắng
Nguyện như lời phổ độ vạn sinh linh”
Lại dạy rằng: “Tất cả những chúng sinh
Khi mê muội thức tánh không an định
Quen làm ác thì nghiệp kia bất tịnh
Quen làm lành thì kết được quả lành
Truy đuổi theo ngoại cảnh, thiện ác sanh
Trong ngũ đạo chuyển luân không dừng lại
Kiếp nối kiếp, cá theo dòng nước chảy
Vướng vào trong chiếc lưới đã sẳn giăng
Thoát được ra, vướng lại biết bao lần
Những kẻ đó khiến lòng Ta ưu ẩn
Trong nhiều kiếp ông phát tâm độ tận
Lập lời nguyền cứu vô số tội nhân
Ta không còn gì để phải bận tâm
Khi ông nguyện độ chúng sinh trọng tội”.

Lúc bấy giờ, thánh chúng trong pháp hội
Một vị là Bồ tát Định Tự Tại Vương
Đảnh lễ rồi liền bạch Đức Thế Tôn:
“Nhiều kiếp số trải qua, Ngài Địa Tạng
Phát nguyện thế nào, Thế Tôn tán thán
Con cầu xin Phật lược thuyết nguyên nhân”.

Phật dạy rằng:
“Vô lượng a tăng kỳ kiếp chuyển luân
Có Phật hiệu Nhất Thiết Trí Thành Tựu
Đức Phật thọ mạng sáu muôn số kiếp
Lúc tại gia vốn là một tiểu vương
Kết thân cùng với một đại quốc vương
Tu thập thiện khiến nhân dân lợi ích.

Lúc bấy giờ,
Dân trong nước tánh cang cường, ngỗ nghịch
Cả hai vua tìm cách tạo thiện nhân
Một vua liền phát nguyện: “Độ muôn dân
Sớm thành Phật, không một ai chẳng độ”.
Một vua nguyện: “Trước cứu người thoát khổ
Khiến an vui, chứng đắc quả Như Lai
Nếu chưa thành Phật, bất cứ một ai
Thì tôi nguyện quả Bồ đề không đắc”.

Phật dạy rằng:
“Này Định Tự Tại Vương Bồ Tát
Vị tiểu vương nguyện sớm ngự Phật đài
Vốn là tiền thân của Đức Như Lai
Với pháp hiệu: Nhất Thiết Trí Thành Tựu.
Đại quốc vương nguyện đời đời cứu khổ
Là tiền thân Bồ Tát Địa Tạng Vương”.

Lại dạy rằng,
“Vô lượng kiếp vào thời quá khứ
Thuở lâu xa vô lượng a tăng kỳ
Có Phật ra đời, hiệu:
Thanh Tịnh Liên Hoa Mục Như Lai
Phật thọ mạng dài bốn mươi tiểu kiếp.
Đến đời tượng pháp có A la hán
Phước đức sâu dày cứu độ chúng sinh
Khi đi trên đường tuần tự du hành
Gặp thí chủ mang tên là Quang Mục
Lại hỏi rằng: “Cầu chi mà thiết cúng?”
Quang Mục thưa: “Thân mẫu đã qua đời
Làm việc lành cứu giúp mẫu thân tôi
Nhưng chẳng rõ chốn thác sinh của mẹ”.

Thương hiếu nữ, nhập định mà quán sát
Thấy mẹ người sa vào chốn tối tăm
Chịu muôn đường khổ não khó cầm lòng
Xuất định hỏi: “Những gì là hạnh nghiệp?”
Quang Mục thưa: “Tánh ưa ăn thủy tộc
Cá, ba ba, cùng trứng các loại này
Hoặc chiên xào, nấu nướng chẳng dừng tay
Nếu tính đếm, đến hằng muôn sinh mạng
Tôi phải làm sao giúp cho người thoát nạn?”
Liền dạy rằng: “Hãy thanh tịnh thân tâm
Niệm: Thanh Tịnh Liên Hoa Mục Như Lai
Đắp hình tượng, vẽ tranh người đại giác
Làm như vậy sẽ được nhiều phước lạc
Kẻ sống còn, người đã mất như nhau”.
Quang Mục vâng lời, liền bố thí trước sau
Tạo hình tượng, suốt ngày đêm chiêm ngưỡng
Đêm mộng thấy thân Như Lai chiếu rạng
Sắc vàng ròng, hùng tráng tựa Tu Di
Phật dạy rằng: “Cũng đã đến thời kỳ
Mẹ ngươi sẽ thác sinh cùng gia cảnh
Liền biết nói khi biết thân đói lạnh”.

Chẳng bao lâu, một tỳ nữ hạ sanh
Một bé trai, ba ngày nói rõ rành:
“Quả sinh tử, nghiệp duyên đều tự thọ
Tôi là mẹ người, tối tăm trong bể khổ
Khi chia lìa sa đọa chốn ngục hình
Nương phước của người mà được thác sinh
Dòng hạ tiện, thọ mạng càng ngắn ngủi
Khi lớn lên hết năm mười ba tuổi
Lại rơi vào chốn ác đạo mà thôi
Người có cách chi giải cứu cho tôi
Được thoát cảnh sinh thân vào nẻo ác?”.

Quang Mục nghe xong nghẹn ngào thương xót
Mà than rằng: “Quả thật mẹ đó thay
Hẳn biết vì sao mang phải kiếp đọa đày?”
Liền đáp lại: “Hai nghiệp đều trọng đại
Nghiệp thứ nhất là do tâm sát hại
Nghiệp thứ hai bởi mắng nhiếc chê bai
Nghiệp gây nên, thân thọ báo chẳng sai
Như nếu chẳng được phước người cứu giúp
Tôi chưa thể thoát khỏi vòng địa ngục”.

504. Lại hỏi rằng: “Thọ báo đó ra sao?”
Đáp lại rằng: “Dù nói vạn nghìn sau
Cũng khó thể làm sao mà kể hết”.
Quang Mục nghe xong lệ trào bi thiết
Ngước lên hư không mà phát nguyện rằng:
“Nguyện đời đời mẹ thoát chốn trầm luân
Và vĩnh viễn không thọ sinh thân nữ
Con trước tượng Phật Thanh Tịnh Liên Hoa Mục
Phát nguyện rằng: Vô lượng kiếp về sau
Bất cứ nơi nào còn có kẻ khổ đau
Trong địa ngục, súc sinh và ngạ quỷ
Con nguyện độ tận cùng vòng tục lụy
Cứu chúng sinh thoát khổ cõi trầm mê
Khi tội nhân tất cả đắc Bồ Đề
Thì lúc ấy con mới thành Chánh Giác”.

Vừa dứt nguyện nghe rõ lời truyền đạt
Từ Thanh Tịnh Liên Hoa Mục Như Lai:
“Tâm đại từ bi mẫn khó có thay
Vì thương mẹ mà phát thành đại nguyện
Ta quán sát thấy sau khi mãn kiếp
Thọ sinh dòng Phạm Chí sống trăm năm
Lại vãng sinh Cực Lạc thọ báo thân
Kiếp thọ mạng dài lâu khôn tính kể
Sau chứng đắc Bồ đề thành Phật tuệ
Độ trời người nhiều như cát sông Hằng.”

Phật lại dạy rằng:
“Vị La Hán vào thời xa xưa ấy
Là Bồ Tát Vô Tận Ý ứng thân
Giải Thoát Bồ tát là người mẹ hậu thân
Còn Quang Mục nay chính là Địa Tạng.”

Phật lại dạy rằng:
“Muôn kiếp xưa vốn có lòng từ mẫn
Lập thệ nguyện lâu dài quảng độ chúng sinh
Kẻ tà dâm, ác khẩu, nhân quả chẳng tin
Kẻ hủy báng Đại thừa chiêu khổ báo
Nếu hữu duyên gặp được người khuyên bảo
Liền quy y Bồ Tát Địa Tạng Vương
Nếu chí tâm chiêm bái hoặc cúng dường
Trong chớp nhoáng xa lìa tam ác đạo
Muôn ức kiếp thác sinh vào thiên đạo
Hết phước trời sinh xuống cõi nhân gian
Làm đế vương kiếp số đến trăm ngàn
Lại nhớ được ngọn nguồn nhân và quả
Này Định Tự Tại Vương,
Địa Tạng Bồ Tát uy lực thần thông khôn tính kể
Luôn phát tâm làm lợi ích chúng sinh
Bồ tát các ông phải nguyện xiễn dương kinh
Phải ghi nhớ hầu lưu truyền các cõi.”

Lúc bấy giờ Định Tự Tại Vương Bồ Tát
Bạch Phật rằng: “Xin Phật chớ bận tâm
Nơi Diêm Phù nương Phật lực, uy thần
Nguyện quảng diễn kinh này làm lợi ích”.
Nói dứt lời liền chắp tay cung kính
Đảnh lễ Thế Tôn mà từ tạ lui chân.

Lúc bấy giờ, bốn vị đại thiên vương
Cùng đứng dậy chắp hai tay đãnh lễ
Bạch Phật rằng:
“Địa Tạng Bồ Tát như xưa đà hoằng thệ
Đến ngày nay chưa viên mãn nguyện ngôn
Nguyên do gì lại phát nguyện vô cùng
Xin Phật dạy cho chúng con rõ biết”.
Phật dạy rằng: “Hy hữu thay,
Nguyện Bồ Tát thiên thu như bất tuyệt
Vào tử sinh rộng độ cõi sa bà
Trong sáu đường hằng qua lại, lại qua
Lòng từ mẫn cứu chúng sinh thoát khổ
Nay Ta sẽ vì các ông mà nói rõ.

Này các vị thiên vương,
Vốn xưa nay Bồ Tát Địa Tạng Vương
Tùy phương tiện khế cơ mà giáo hóa
Gặp kẻ sát sinh, thuyết về tai họa
Nhân chẳng lành nên thọ mạng ngắn thay.
Gặp kẻ trộm của người, dạy quả bần cùng
Kẻ dâm loạn, bồ câu là quả báo.
Quyến thuộc đấu tranh do nhân ác khẩu
Kẻ khinh khi mắng nhiếc, hủy báng người
Thân sinh ra lưỡi ngắn, khó thốt lời
Kẻ sân hận, thọ lấy thân tàn phế
Kẻ bỏn xẻn, mong cầu không như ý
Kẻ uống ăn vô độ, chẳng điều nhu
Thì thọ thân đói khát, cổ đớn đau
Kẻ săn bắn thì mạng thân khó giữ
Với mẹ cha thường bội tình, nghịch tử
Khi thọ thân chịu hoạn nạn, tai ương
Nếu là người ưa thích đốt phá rừng
Thọ quả báo mê cuồng cho hết kiếp.
Lại những kẻ làm mẹ cha ác hiểm
Thọ nhận thân chịu hình phạt đòn roi.
Nếu là người giăng lưới bẫy thú cầm
Thọ quả báo chia ly cùng quyến thuộc.
Nếu là kẻ hủy báng Tăng, Pháp, Phật
Thọ nhận thân đui, điếc hoặc ngọng, câm
Sinh thân trong ác đạo chẳng ngày cùng
Chịu ức kiếp chuyển luân trong địa ngục.
Nếu là kẻ nói những lời không thực
Vu báng tăng ni khiến bị ô danh
Tất thọ thân vào chốn của súc sanh.
Ăn sinh mệnh, chém, đâm rồi chiên, nấu
Quả luân phiên phải đời đời thọ báo.
Giới trì trai không gìn giữ uy nghiêm
Thác sinh vào loài thú đói trả đền
Kẻ phá giới cũng như người tùy hỷ.
Lại những kẻ bỗng dưng mà phá hủy
Vật người cần cũng chẳng chút nương tay
Thác sinh thân thiếu hụt vật hằng ngày
Cầu chẳng được bởi do lòng phung phí.
Nếu là kẻ cống cao, lòng vị kỷ
Quả báo làm tôi tớ phục dịch người
Nếu là người ưa ly gián đôi nơi
Thọ quả báo sinh ra không có lưỡi.
Nếu có kẻ tà kiến là mạn lưới
Thác sinh vào biên địa chịu cơ hàn
Chốn nghèo cùng khốn khổ phải nương thân
Do kiến giải sai lầm, không quy củ.”

Phật lại dạy rằng:
“Tập khí xấu ác từ ý, thân và khẩu
Trong cõi Diêm Phù, nay Ta chỉ lược qua
Nghiệp cảm chúng sinh sai khác số hằng sa
Dùng phương tiện trăm ngàn lần giáo hóa
Trước thọ báo, sau ngục môn sa đọa
Số kiếp không cùng, bao giờ mới thoát thân
Vì thế cho nên, hỡi Tứ Đại Thiên Vương!
Các ông phải vì chúng sinh gìn giữ
Bảo vệ người, bảo vệ muôn nghìn cõi
Chớ để cho nghiệp mê hoặc trời người”.

Thiên vương nghe lời Phật luống ngậm ngùi
630. Cùng rơi lệ, chắp hai tay lui bước.

(Hết Quyển Thượng)

« Sách này có 3 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

Quý vị đang truy cập từ IP 54.162.159.33 (916627233) và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Võ Hoài Rộng Mở Tâm Hồn HoangDJ Rộng Mở Tâm Hồn Trân Dũng Rộng Mở Tâm Hồn Dhama Rộng Mở Tâm Hồn Duy Nghĩa Rộng Mở Tâm Hồn Minh Hữu Rộng Mở Tâm Hồn VĨNH HỮU Rộng Mở Tâm Hồn tranadobe Rộng Mở Tâm Hồn Bốn Mươi Rộng Mở Tâm Hồn Trần Thị Huyền Rộng Mở Tâm Hồn Diệu Âm Phúc Thành Rộng Mở Tâm Hồn Bac nong dan Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Duy Trinh Rộng Mở Tâm Hồn Như Như Rộng Mở Tâm Hồn Ê chà Rộng Mở Tâm Hồn DUY PHÚC Rộng Mở Tâm Hồn Võ Thị Ánh Ngọc Rộng Mở Tâm Hồn ngtieudao Rộng Mở Tâm Hồn Trần Thị Hoa Rộng Mở Tâm Hồn Hoa Phúc Rộng Mở Tâm Hồn Lê Quốc Việt Rộng Mở Tâm Hồn le minh duc Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Hữu Thân Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Chơn Rộng Mở Tâm Hồn Tranhongphong Rộng Mở Tâm Hồn Nhuận Hoà Minh Rộng Mở Tâm Hồn Ngan Vu 75ka Rộng Mở Tâm Hồn Phan vinh Khanh Rộng Mở Tâm Hồn Phan Phan Rộng Mở Tâm Hồn Quoc Phan Rộng Mở Tâm Hồn ĐỖ TIẾN ĐẠT Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn Chúc Huy Rộng Mở Tâm Hồn Mong Linh Rộng Mở Tâm Hồn Minh Thái Hồng Rộng Mở Tâm Hồn Tào Đan Thu Rộng Mở Tâm Hồn thiện toàn Rộng Mở Tâm Hồn Ngô Văn Khiêm Rộng Mở Tâm Hồn Đại ngàn Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Thị Huỳnh Như ... ...

Việt Nam (8.813 lượt xem) - Hoa Kỳ (546 lượt xem) - Hong Kong (392 lượt xem) - Ấn Độ (109 lượt xem) - Central African Republic (64 lượt xem) - Nhật Bản (42 lượt xem) - Australia (27 lượt xem) - Đức quốc (24 lượt xem) - Pháp quốc (16 lượt xem) - Phần Lan (14 lượt xem) - Hà Lan (5 lượt xem) - Thái Lan (2 lượt xem) - French Southern Territories (2 lượt xem) - Cộng hòa Czech (1 lượt xem) - ... ...