Kẻ thất bại chỉ sống trong quá khứ. Người chiến thắng là người học hỏi được từ quá khứ, vui thích với công việc trong hiện tại hướng đến tương lai. (Losers live in the past. Winners learn from the past and enjoy working in the present toward the future. )Denis Waitley
Chúng ta không có khả năng giúp đỡ tất cả mọi người, nhưng mỗi người trong chúng ta đều có thể giúp đỡ một ai đó. (We can't help everyone, but everyone can help someone.)Ronald Reagan
Dầu giữa bãi chiến trường, thắng ngàn ngàn quân địch, không bằng tự thắng mình, thật chiến thắng tối thượng.Kinh Pháp cú (Kệ số 103)
Kẻ thù hại kẻ thù, oan gia hại oan gia, không bằng tâm hướng tà, gây ác cho tự thânKinh Pháp Cú (Kệ số 42)
Đôi khi ta e ngại về cái giá phải trả để hoàn thiện bản thân, nhưng không biết rằng cái giá của sự không hoàn thiện lại còn đắt hơn!Sưu tầm
Nếu muốn tỏa sáng trong tương lai, bạn phải lấp lánh từ hôm nay.Sưu tầm
Thiên tài là khả năng hiện thực hóa những điều bạn nghĩ. (Genius is the ability to put into effect what is on your mind. )F. Scott Fitzgerald
Điều kiện duy nhất để cái ác ngự trị chính là khi những người tốt không làm gì cả. (The only thing necessary for the triumph of evil is for good men to do nothing.)Edmund Burke
Nếu không yêu thương chính mình, bạn không thể yêu thương người khác. Nếu bạn không có từ bi đối với mình, bạn không thể phát triển lòng từ bi đối với người khác.Đức Đạt-lai Lạt-ma XIV
Tôi không hóa giải các bất ổn mà hóa giải cách suy nghĩ của mình. Sau đó, các bất ổn sẽ tự chúng được hóa giải. (I do not fix problems. I fix my thinking. Then problems fix themselves.)Louise Hay

Trang chủ »» Danh mục »» Danh mục tổng quát »» Vườn thơ đạo »» Cập nhật hằng ngày »»

Vườn thơ đạo
»» Cập nhật hằng ngày

Với lá vàng khô

Trách chi, đừng trách vô thường
Hòa cũng xào xạc lá vườn vàng khô
Chợt nghe trầm bổng nhịp thơ
Con tim run rẩy đợi chờ tiếng yêu
Héo khô chưa phải tiêu điều
Tươi xanh chưa phải đã nhiều bình yên
Khô vàng cùng lá lãng quên
Để nghe tiếng dội hão huyền vô tri
Để nghe tàn mục thầm thì
Để nghe héo úa vỗ tay gọi mầm
Hòa cũng vàng lá vườn sân
Thấy ngày ngắn ngủi ta cần có nhau
Tươi xanh khóc với bạc đầu
Già nua cười với nỗi đau trẻ hoài
Gió về ấm mát từng hơi
Thổi từng trang sách cuộc đời đi qua
Vàng khô với lá tuổi già
Bỗng dưng trẻ lại để mà biết yêu.


Uất Kim Hương

Trong và ngoài

Không cầu
Không nguyện
Vô âm
Mắt nhìn sâu thẳm thậm thâm lòng mình
Phật ngoài hiển lộ thiêng linh
Phật trong tâm của chính mình cũng an.
Không thề
Không kể
Không than
Tai nghe vang vẳng vằng văng tiếng lòng
Phật ngoài từ ái mênh mông
Phật trong ta vẫn Sắc Không tỏ mờ
Không cười
Không khóc
Chỉ thơ
Mấy vần bằng trắc đợi chờ tươm tuôn.

Uất Kim Hương

Nâng bát

Tay nâng bát ngọc của trời
Mồ hôi, huyết lệ của người quanh ta
Hạt cơm đổi biển châu sa
Ngọt thơm tình nghĩa
Mặn mà nhân duyên
Nguyện tu tinh tấn đáp đền
Nguyện độ đại chúng
Cửa thiền mở toang
Tay nâng bát trước đạo tràng
Khiêm cung, thanh bạch là vàng ngọc tâm
Bát cơm chánh niệm lâm râm
Nam mô ấn quyết đổ ầm tà ma
Cơm no áo ấm muôn nhà
Phút giây hồi hướng Ta Bà an vui.

Uất Kim Hương

Tự tình với nghề

Đứng lên gắn bó với nghề
Gác vai ngọn bút, chàng hề tung tăng
Ngủ vùi ác mộng bao năm
Chợt choàng mắt dậy vung văng với đời
Thênh thang đường rải tiếng cười
Mênh mang dòng sống khóc lời sẻ chia…
Một mình thổn thức với khuya
Một mình rạo rực đi, về sớm mai...
Bút đâm, cọ ngoáy miệt mài
Xưng danh, ký hiệu khoe tài hiên ngang
Say sưa múc ánh trăng vàng
Lên non xuống biển vênh vang lạc đường…
Một chiều đầu đã điểm sương
Giật mình ngoảnh lại gẫm buồn nghiệp duyên
Đã từng hí hửng đứng lên
Thì nay ngồi xuống tịnh thiền soi tâm.
Bút xưa tay vẫn nắm cầm
Bỏ thương vương tội, âm thầm niềm đau
Bàn hoàn thời thế bể dâu
Quay về nẻo Đạo nhiệm mầu mà đi…
Đường xa ngoảnh lại làm gì
Từng giây tự tại, từng ngày an vui
Ta cùng với bút thảnh thơi
Tận khi giấy hết, không lời gieo buông.


Mãn Đường Hồng & Vĩnh Bò Cạp

Đường thi xướng họa

Xướng:

TÌNH THƠ!
(Quý tặng thi hữu Vĩnh Hữu TK)
Thi sĩ, thiền sư kết bạn thơ
Tình như gắn bó tự bao giờ
Thắm duyên mặc khách trao lời ngọc
Đẹp nghĩa kim bằng gửi tiếng tơ
Tay nối vòng tay tràn ước mộng
Mắt hoà ánh mắt ngập hoài mơ
Trà sen cạn chén mừng tương ngộ
Cảnh đó người đây vẫn đợi chờ.
Thích Thiện Thông
(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện)

Họa:
DUYÊN THƠ
(Kính họa nguyên vận đáp lễ HT. Thích Thiện Thông)
Lững thững theo dòng đến với Thơ
Giao duyên mới đó đến bây giờ
Tâm tư lắng đọng kệ buông tiếng
Nhịp thở thanh nhàn tằm nhả tơ
Ý gửi lay đưa trong giấc thiếp
Vần gieo động chuyển giữa cơn mơ
Tình lưu Đạo sáng mong duyên thuận
Yết kiến cao tăng hoan hỷ chờ.

Tâm Không Vĩnh Hữu


Xướng:

HƯỚNG NẺO THIỀN

Thả bước vân du khắp mọi miền
Rao mời tín khách cặp bờ duyên
Văn chương kết nối tình liên hữu
Pháp kệ san chia đạo thánh hiền
Ngập bến phù danh thân khổ luỵ
Vơi dòng huyễn mộng trí an nhiên
Đường xưa ẩn chứa màu đưa tiễn
Giũ gánh tham si hướng nẻo thiền.

Hòa thượng Thích Thiện Thông
(Trú trì chùa Sắc Tứ Minh Thiện)

Họa:

AN LẠC
(Kính họa nguyên vận dâng tặng Ôn Thiện Thông)

Trước mắt, nơi đây, Cực Lạc Miền
Thong dong nhịp bước đón nhân duyên
Buông tình bám níu ngời thanh khiết
Xả oán vương mang tỏa dịu hiền
Tuệ nhãn nhìn đời hòa uế tục
Vô tâm đối cảnh vọng siêu nhiên
Sau lưng sống chết không còn biết
Nhẹ nhõm vào ra vạn cửa thiền.

Tâm Không Vĩnh Hữu


Tâm Không Vĩnh Hữu & Thích Thiện Thông

Tứ cú lục bát về Gió

Gió thoảng
Nhẹ hơn cơn gió thoảng chiều
Tình yêu đất, dốc hiểm nghèo, ai qua
Hót nghe như tiếng sơn ca
Bên đập đồng cháy mái nhà rưng rưng.

Gió vờn
Bình minh mưa mát đất cằn
Hạt khô bung nẩy chồi vàng đón vui
Gió vờn giỡn cợt lả lơi
Nắng lên đất nín, chồi ngồi hoang mang.

Gió tàn
Tàn cơn gió lộng một đời
Chết như đã sống, sống trôi chết mòn
Một ngày buông xả thiệt hơn
Hai bờ sinh tử chỉ còn trống trơ.

Gió thổi
Nắng hanh gió thổi mật thề
Hạt gieo bung nẩy Bồ Đề trong Tâm
Đường dài giữ nhịp lâm râm
Tươi khô trụ diệt ngoài sân lá đầy.

Gió mát
Tình tơ theo vết chim trời
Chuồn chuồn đạp nước nhớ người thoáng ngang
Đọng tình trên đỉnh phù vân
Một cơn gió lẻ mát tràn tuổi thơ.

Gió đẩy
Hương thầm thoang thoảng ngoài sân
Giỡn chơi con chữ dòng văn lạc bầy
Tình lưu ý gửi nơi này
Một cơn gió đẩy chữ Thầy tung tăng.

Gió lộng
Về đây, tôi đã quay về
Ngàn sau ngàn trước lặng nghe tâm cười
Buông rời tìm phút thảnh thơi
Mặc đời gió lộng, mặc người trá gian.

Gió đông
Một ngày chờ đợi gió đông
Mà trời đứng gió, gió lồng đâu đâu
Đang cơn ngáp gió ưu sầu
Chợt nghe tình đến chiếc cầu đòng đưa!

Gió hiu hiu
Hiu hiu ngàn gió hương đưa
Sớm mai hốt nắng, ban trưa nhốt hòm
Chiều chơi với bóng lom khom
Đêm về bẻ khóa hương nồng nàn hương.

Gió heo may
Heo may gió mới thổi về
Già ơi, mời bạn cà phê đầu ngày
Gió về tóc bạc bay bay
Cười lên cho biết tôi đây lạ lùng!

Gió đưa
Gió đưa câu hát ru chiều
Cơn giông thầm lặng khẽ khều gọi tên
Dòng trôi vui xuống buồn lên
Phẳng phiu nghiệp chướng, gập ghềnh duyên may.

Gió động
Hành trình về phía phương Đông
Vén vô minh, đón gió lồng lộng Tâm
Ba đào bỗng chốc lặng câm
Sáng choang một nẻo tung tăng Ta Bà!

Gió hú
Hồn hoang hú giữa đêm trường
Gió hoang hú lật đất sườn đồi hoang
Cây già rụng lá ngã ngang
Một đêm gió hát huy hoàng con tim.

Gió đến rồi đi
Không mời mà đến rồi đi
Như cơn gió thoảng, như mây giang hồ
Đũa đôi vồn vã, hững hờ
Rượu khan cơm sống đợi chờ chín duyên.


Mãn Đường Hồng

Thương yêu và Yêu thương

YÊU ĐỜI
Gần xa làng xóm quê nhà
Dấu xưa còn mãi đậm đà oai linh
Ngậm ngùi hưng phế, thơm tanh
Tạ ơn cuộc sống cho mình thương yêu.

CHUYỂN NGHIỆP
Trải lòng bát ngát yêu thương
Ghé thăm ám chướng, vấn vương vũng lầy
Duyên sinh lớn bé kiếp này
Tĩnh tâm chuyển nghiệp cho đầy hoan ca.

CẦM THI
Đêm. Trăng. Ta. Bóng hạc về.
Tiếng kêu não ruột nửa khuya xuyên trời
Vắt từ tinh huyết, tàn hơi
Cầm ca thi khúc gửi lời thương yêu.

CỐ ĐÔ
Cờ bay theo gió rợp trời
Thuyền về Bến Ngự vắng người thương yêu
Chuông Thiên Mụ đổ sớm chiều
Thọ Xương gà gáy, xóm nghèo lặng thinh.

HỒI XUÂN
Xa trời gần đất mong manh
Trái tim tươi máu chuyện tình mê say
Từng trang thích thú tháng ngày
Từng dòng trẻ lại đậm đầy thương yêu!

BẠN CHÂN TÌNH
Trong tay bảo bối thánh thần
Ngao du kết nghĩa rập rần bốn phương
Về nhà xem lại tủ rương
Chỉ dăm người bạn còn thương yêu mình!

SÁCH PHẬN HẨM HIU
Hẩm hiu trang sách trang đời
Gió sương mưa nắng ngoài trời thấm sâu
Tưng bừng vui quấn niềm đau
Vãi vung con chữ đậm màu thương yêu.

NỖI BUỒN CHIẾN TRANH
Rượu nồng cạn đáy chiều buông
Nhâm nhi ký ức nỗi buồn xưa xa
Thê lương huynh đệ một nhà
Thương yêu, thù hận hòa ca một ngày.


TỐI SÁNG
Trắng đen bên dưới thiên đường
Lòng người tối sáng, yêu thương bôi hề
Mập mờ chung thủy, đa thê
Giấc mơ trinh trắng rơi về trần gian.


HÈ VỀ
Đã nghe ve hát ưu sầu
Những hàng phượng vĩ đỏ au sân trường
Nắng về nung những yêu thương
Vắng tà áo trắng bên đường lá rơi.

PHẾ & HƯNG
Bãi hoang, thành phố lạc loài
Tình người bung nở lộc chồi yêu thương
Nụ cười vùi lấp mồ xương
Bình minh ngày mới trăm đường khai hoa.

ĐỌC SÁCH
Bên hiên lần giở sách già
Chim lồng hót khẽ, chén trà thoảng hương
Lời vàng ý ngọc yêu thương
Ngâm nhanh ngắm kỹ hoa vườn nở lâu.

DIỆU TƯỞNG BÙI GIÁNG
Du côn lên xuống đã đời
Lặng nghe Núi Ngự ngõ lời Sông Hương
Hột mưa ghẹo mấy hột sương
Nghi tâm, diệu tưởng yêu thương Ta Bà!

TRÁI TIM YÊU THƯƠNG
Ấm nồng không chỉ yêu đương
Xốn xang xin gửi người dưng xa vời
Còn thom thóp với tiếng cười
Sớm mai tăng nhịp yêu đời lao nhao.

VUI SỐNG
Đàn rung, giọng hát đã khàn
Đôi chân vẫn bước nẻo đàng bụi bay
Tôi yêu thương cuộc đời này
Hoa sen ngát giữa vũng lầy tươm thơ.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Chùm thơ Tứ cú Lục bát

Vớt

Xõa dài như suối mùa xuân
Tóc em thơm ngát vô chừng hoang sơ
Những bông lan tím dạt bờ
Tình xưa trở lại thẩn thờ vớt lên.

Vọng bái

Bồi hồi hoài niệm quê xưa
Thùy dương cát trắng bốn mùa gió hoa
Hương trinh bạch mê hồ ca
Dấu chân bộ lạc đường xa lạy về...

Nhất Linh

Giòng sông Thanh Thủy lạnh lùng
Gánh hàng hoa nhớ thương chồng đi Tây
Đời mưa gió mắt cay cay
Mong anh phải sống, người quay tơ buồn...

Nhiệm mầu

Bóng Từ thường chiếu vô minh
Diệu âm Bát Nhã chúng sinh hồi đầu
Sinh tồn hiện hữu ở đâu?
Đây tri kiến Phật nhiệm mầu sát na!

Nguyễn Bính & Tác phẩm

Hoa chanh nở giữa vườn chanh
Chân quê lạc bước đô thành nhôn nhao
Mười hai bến nước lao xao
Một nghìn cửa sổ cửa nào mất song?

Xả buông

Ngọn đèn không tắt giữa đồng
Soi ra biển cả theo dòng nước trôi
Thênh thang đất, mênh mang trời
Chập chờn leo lét tình người xả buông.

Phùng Quán

Thì xin cái chết với tôi
Không lời vĩnh biệt, tôi hồi sinh sau
Dù hỏa táng, chôn đất sâu
Trái tim dập nát thắm màu tình si!

Đỏ lòe

Bình yên chim hót líu lo
Thi nhân cám cảnh buông thơ vô đề
Đất lành hồng hạc bay về
Nắng soi hoa nở đỏ lòe thềm rêu.

Sóng soài

Yêu nhau trái cấm lạc mùa
Như mơ thấy bướm giỡn đùa thơ ai
Ngược dòng thơ mộng Sớm Mai
Nhập vào sắc biển sóng soài văn xuôi!

Trắc ẩn

Vẳng nghe tu hú gọi bầy
Cà phê phố thị nhớ ngày trà quê
Mưu sinh lặn hụp mải mê
Lồng son gió động, trở về phóng sinh.

Triệu Nữ Vương

Hương còn vương mãi trần gian
Kiếm quang sáng xoẹt văn đàn lương tri
Sử xanh vọng tiếng rầm rì
Uy linh Triệu Ẩu tỏa bay muôn trùng.

Vĩnh Hữu

Chữ Phước

Con mang chữ Phước đời này
Ân sâu tiên tổ, ân dầy mẹ cha
Đâu cần gấm vóc xa hoa
Hoa viên cao quý, phủ nhà khang trang
Không phụng bạc, chẳng rồng vàng
Trống trơn bổng lộc, hạn khan tước quyền…
Tử tôn thọ hưởng Phước điền
Cần cù gieo sạ, gặt duyên an bình
Bần cùng tránh chỗ hôi tanh
Từ trong địa ngục vươn cành hoa sen
Đáy sâu tuôn rướn lên ghềnh
Ngữ ngôn trui lửa bay trên mây hồng
Thi văn nhạc họa tiếp dòng
Hòa cùng ánh Đạo giữ lòng thiện lương
Con còn chữ Phước thơm hương
Khắc trong tim để lội đường trần ai.

Uất Kim Hương

Nương bóng Dược Sư

Tôi về nương bóng Dược Sư
Không tìm sức khỏe dôi dư dồi dào
Không cầu năng lực nhiệm mầu
Không xin thoát khỏi bệnh đau thân này
Không khấn nguyện được hên may
Không lạy lục để được đầy bình an
Không thì thầm, không hỏi han
Không kể lể, không than van phận mình
Tôi về ngồi đó lặng thinh
Cười lên một nụ bất khinh cuộc đời
Ngồi đó chỉ để là ngồi
Mắt sâu quán chiếu thấy người thấy ta
Ngồi đó hít vào, thở ra
Tấm lòng trắc ẩn trải ra muôn trùng
Thiêng liêng mấy lớp mấy tầng
Trên cao chánh pháp không ngừng rọi soi
Tôi về nương bóng mượn oai
Tự mình đốt đuốc vươn vai bước đều
Đường trần ám chướng lêu bêu
Ngày mai đối mặt lắm nhiều nghiệp duyên
Và rồi, tôi lại đứng lên
Tự tin tự lực ngân rền nam mô!

Uất Kim Hương

Đầu tuần lạy Phật

Lạy mình
Lạy Phật trong Tâm
Phật ngoài không cứu Tham Sân Si mình
Lạy mình
tinh tấn chân thành
Phật tâm
Phật tánh
Phật linh nhiệm mầu
Lạy mình
Phật tận thâm sâu
Lạy mình
Dập trán sói đầu
không ngưng
Con xin lạy Phật đầu tuần
Hướng thiện
Sám hối
Gõ chuông
Lạy mình!


Uất Kim Hương

Ngẫu nhiên

Ngẫu nhiên
tôi bước xuống bờ
tôi leo lên ruộng
tôi bò kéo xe
Tình cờ
tôi bắt con ve
tôi ca vọng cổ
tôi nghe nhạc sầu
Ngẫu nhiên
tôi lết qua cầu
tôi trèo giàn mướp
hái bầu hồ lô
Tình cờ
tôi niệm nam mô
tôi buông cái oán
tôi vồ cái tâm
Ngẫu nhiên
tôi té cái rầm
tôi lượm tờ bạc
tôi cầm cái loa
Tình cờ
tôi khóc oa oa
tôi ru bé ngủ
tôi xoa cái mình
Ngẫu nhiên
tôi rớt xuống sình
tôi trôi qua nước
tôi tình với em
Tình cờ
tôi lại liếc nghiêng
tôi nghe tiếng mõ
tôi thiền ba giây
Ngẫu nhiên
tôi chán kiếp này
tôi gom đủ thứ
tôi say
tình cờ.

Mãn Đường Hồng

Nghe Mẹ kể chuyện xưa

Con về hầu dưới chân Tiên
Nghe từng câu chuyện cửa Thiền xa xưa
Nghe thiền thi dán vách chùa
Thoát vòng danh lợi bán mua tục phàm
Nghe cơn gió thổi y vàng
Bóng tùng cội bách ắp tràn đạo hương
Bi hùng phương trượng xiển dương
Trú trì thạc đức, cột rường pháp gia
Nghe từng hòn đá nhánh hoa
Ngâm vần thơ Đạo bên trà ngát sen
Lắng nghe từng tiếng Mẹ hiền
Chuyện xưa vanh vách, huyên thiên bồi hồi
Về nghe không thấy chuyện Đời
Mênh mang pháp giới, ba thời công phu
Về nghe nẻo hạnh đường tu
Bóng hình trước mắt rõ như Bụt nhà
Mai này... Mẹ sẽ đi xa
Còn ai kể chuyện để mà ngồi nghe?
Lơ ngơ lẩn thẩn đi về
Chuyện xưa Mẹ kể chưa hề nhạt phai.

Vĩnh Hữu

Trêu

Rêu xanh trêu đá nhẵn mòn
Lân sư câm nín trêu lòng bạc vôi
Tường già trêu nắng dòng trôi
Gạch nung ẩn trốn đãi bôi nhân tình
Cửa song trêu cổng tan tành
Người đi kẻ ở bóng hình bập bênh
Tồn lưu trêu những lãng quên
Lối xưa hiu hắt không đèn trêu ma
Tuổi xanh trêu mái đầu già
Người ngồi trêu chốn phồn hoa tưng bừng
Nhanh nhanh trêu phút dừng dừng
Ý từ sáo rỗng trêu mừng cho thơ
Mưa nguồn trêu tượng trơ trơ
Trêu ai hoài cổ vật vờ trêu ngươi
Khóc thương trêu vẫy nụ cười
Hồn hoang chập choạng trêu tôi xác phàm
Hồi kinh trêu kẻ hoang đàng
Chuông ngân mõ dội trêu thằng vô minh.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Bụi hồng dưới núi

Từ cao sơn dõi mắt nhìn
Xuống non ra biển, một miền thùy dương
Hồng trần mãi nhịp bi thương
Lao xao tất bật rộn đường mưu sinh
Lăng xăng đấu đá tranh giành
Thất tình lục dục, trần căn dập dìu...
Vui nhất thời chẳng bao nhiêu
Khổ triền miên khổ vẫn nhiều khóc than
Trời xanh, nắng đẹp, cát vàng
Phố xinh, nhà lớn, cao sang sắc hình
Thơm lừng có át hôi tanh
Diễm lệ hào nhoáng san bằng khổ đau?
Ngài nhìn trần thế từ cao
Còn con rình nấp đằng sau lén nhìn
Ôi... quê hương đẹp của mình
Khổ vui gì cũng giữ tình mến yêu
Thoát rời kinh pháp cao siêu
Con về sống thật sớm chiều với Tâm
Hạ sơn hòa nhịp thăng trầm
Ngày mai tiếp đón nợ nần nhân duyên
Nhìn từ cao xuống mông mênh
Bụi hồng dưới núi vẫn triền phược bay...

Tâm Không Vĩnh Hữu

Chào ngày mai

Xin chào
hơi thở ngày mai
Xôn xao mộng ước tương lai mịt mờ
Chào bao hi vọng phỉnh phờ
Vô thường tấn tốc
Đợi chờ mong manh
Xin chào
hoa lá tươi xanh
Từng giờ héo úa
Xập xình vó câu
Chào thương tóc bạc trên đầu
Người thương khuất bóng ở đâu trên trời?
Xin chào
chớp mắt máy môi
Bàn tay ngửa sấp
Dòng đời luân lưu
Ngày mai
Ân nghĩa
Oán cừu
Trên trang vở mới đón thu lá vàng...
Xin chào
mai mốt lan man
Câu thơ hý lộng
Tiếng đàn gieo duyên
Nhấp nhô bể khổ bóng thuyền
Âm ba vi diệu chao nghiêng tiếng cười
Xin chào
mộng mị chơi vơi
Bút cùn gieo chữ
Yêu đời, yêu em
Xin chào
Sáo rỗng chê khen
Trăng rơi
Gió lặng
Tắt đèn
Tôi đi....
Tâm Không Vĩnh Hữu

Vẽ nụ

Cầm hoa mà vẽ nụ cười
Gọi mây nắng đẹp đầy trời ai qua
Cầm hoa mà vẽ nụ hoa
Ngạt ngào bẽn lẽn hương xa sắc lành
Cầm hoa mà vẽ nụ tình
Nở từ lối cũ gập ghềnh nở lên
Cầm hoa mà vẽ nụ quên
Hôm nay sẽ nhớ để thêm nợ đòi
Cầm hoa mà vẽ nụ chơi
Tinh khôi he hé chào đời lạc quan
Cầm hoa vẽ nụ trên trang
Chân kinh vô tự ắp tràn vô âm
Cầm hoa mà vẽ nụ Tâm
Vướng thêm chữ Ngộ đổ rầm nghiệp duyên!

Mãn Đường Hồng

Lật

Khoanh tay bó gối dìm hàng
Thời gian vẫn lật từng trang ngoài thềm
Ngăn làm sao được nghiệp duyên
Tránh sao cho thoát kim tiền lóe hương?
Đã vui phải chấp nhận buồn
Đã còn phải mất, vô thường vậy thôi
Gió đời lật giấy tả tơi
Mưa nguồn lật những trang phơi ướt nhòe
Tương lai lật nhắc hứa thề
Duyên tình lật nhẹ quay về đảo điên
Lật đi
muốn cứ lật thêm
Khi nao tứ đại im lìm
nghỉ chơi!


Mãn Đường Hồng

Tứ cú lục bát về "Cửa Thiền"

KHẨU
Kim ngôn ái ngữ gửi người
Chân tình khẩu ngọc buông lời trúng tim
Sáng trong pháp cú soi đêm
Nhân tâm trực chỉ cửa thiền mời ra.

ĐÓN ĐƯA
Mệt nhoài lăn giữa vô minh
Lục dục nghịch cảnh, thất tình chướng duyên
Nương theo hít thở cửa thiền
Đón đưa vọng tưởng tâm yên với đời.

THẮNG THUA
Thua ngậm đắng, thắng làm vua
Cửa thiền vua ngự, đồ chua giặc thèm
Thắng thua oán bỏ ơn đền
Đá nhau chi nữa ruột mềm tim đau.

VÀO RA
Cửa Thiền cõi tịnh mở toang
Vào ra buông xả, gánh mang khổ mình
Ghét yêu, được mất, bại thành
Ra vào luẩn quẩn vô minh cả đời!

BÁ TRƯỢNG THIỀN SƯ
Thiền sư Đại Trí truyền đăng
"Cổ Tôn Túc Ngữ" lưu vầng huyền quang
Chín lăm năm đời phi phàm
Rền rền Bá Trượng vỡ toang cửa Thiền.

YÊN VUI
Cồn hoa lá cỏ sương mờ
Tôi về nhón gót dật dờ tìm em
Cỏ hoa cồn lá chao nghiêng
Tôi buông cám dỗ, cửa thiền yên vui.

THỜI PHÁP NẠN
Giang sơn chia cắt, xích xiềng
Nâu sồng thanh tịnh cửa thiền bất an
Khóc cho huynh đệ tương tàn
Cà sa nhuộm máu sắc vàng bi thương.

THÌNH LÌNH
Khuya nay sao biết không mưa
Chưa khuya sao biết mưa chưa ướt mình?
Nắng mưa chuyện của thiên đình
Cửa thiền tỉnh giác thình lình... chưa mưa.


Mãn Đường Hồng

Góc ngồi

Dừng lại nơi góc lặng yên
Bụi đường thăm hỏi cái nhìn trần ai
Thinh thinh bóng Phật một vài
Im im bút cọ mệt nhoài nghỉ ngơi
Mái nhà giả tạm nín hơi
Ngữ ngôn quấn quít thảnh thơi gác nghèo
Bình thường vai sánh cao siêu
Thì thầm sách nói những điều đã qua
Đọng nơi ngồi gẫm chính tà
Tháng năm trôi lặng tuổi già vẫy tay
Cái nhìn đọng lại nơi đây
Lôi ta ngồi xuống tiếp bày cuộc vui
Mai kia ngồi đó khóc cười
Bóng hình chữ nghĩa chôn vùi chiêm bao
Đắng cay khắn khít ngọt ngào
Giòng thơ rơi xuống xôn xao góc ngồi.

Uất Kim Hương

Bên vườn Lộc Uyển

Duyên này lạc bước Vườn Nai
Lắng tâm, ghé mắt, ngóng tai… im lìm
Không gian. Thời khắc. Êm đềm.
Có nghe chăng tiếng vọng rền pháp âm?
Đường trần, nẻo đạo bao năm
Liêu xiêu cõi vắng, lăng xăng phố phường
Biết kia đây đó vô thường
Mà sao cứ nhặt trên đường của rơi?
Rõ bao mộng mị cuộc đời
Biết phù du mỏng kiếp người nay mai
Mà sao cứ đếm một, hai
Duyên kia, nợ nọ, nghiệp này không buông?
Dừng chân an lạc bên vườn
Nụ cười vượt thoát nhiễu nhương
Thôi, về!


Uất Kim Hương

Mừng con nghe Pháp

Mừng con theo Mẹ lên chùa
Ngôì nghe giảng pháp chuyện xưa lạ kỳ
Nghe đi, con hãy nghe đầy
Pháp âm huyền diệu từ Thầy truyền trao
Thiền môn con đã bước vào
Là duyên phước báo từ bao kiếp rồi
Ngoài kia đời vẫn cuộn trôi
Con về chánh niệm làm người thiện lương
Bao câu pháp cú diệu thường
Lời vàng ý ngọc Cha nhường con nghe
Hành trang Chánh Pháp mang về
Như Lai Tạng đó đừng chê ít nhiều
Mừng con theo Mẹ tối chiều
Lên chùa nghe pháp bao điều đối nhân
Hôm nay chưa thấy mình cần
Mai sau Đuốc Tuệ rọi gần chiếu xa
Khổ đau khắp coi Ta Bà
Kim tiền cạm bẫy, ngọc ngà giằng lôi
Hãy dùng Gương Pháp rọi soi
Thản nhiên từng bước, thảnh thơi từng ngày
Con theo Mẹ đến chùa Thầy
Mừng con, Cha cũng đong đầy lạc an...

Uất Kim Hương

Bóng y vàng

Giữa dòng hối hả nhiễu nhương
Bóng y vàng bước trên đường nhẹ tênh
Bước qua sắc giới kim tiền
Bước lên danh lợi tước quyền phù vân
Y vàng chậm rãi chân trần
Đi qua phố chợ nhất tâm bước đều
Bước trên ảo mộng giàu nghèo
Thiếu dư không tính, ít nhiều chẳng mong
Y vàng nhẹ bước thong dong
Tay ôm bình bát một vòng nhân gian
Gói xôi, ổ bánh bên đàng
Là Bồ Đề giống, đều Vàng như nhau
Dòng đời trôi mãi về đâu
Y vàng nhập thế bể dâu thăng trầm
Bát cơm kính cẩn nợ nần
Hành trì diệu pháp vạn lần tiến tu
Y vàng qua chốn phàm phu
Phụng hành tín thụ,
Nhất như đi, về...
Lặng nhìn theo bóng chợt nghe
Tiếng rơi Ảo Vọng xuống hè vỡ toang!

Mãn Đường Hồng

Chong một ngọn đèn

Xin ngồi đưa đón chân em
Từ sâu hầm hố bước lên lối dài
Từ nhầy nhụa bước liên đài
Từ gai góc bước gấm hài êm chân
Chong đèn soi bóng tối tăm
Xin ngồi chong suốt tháng năm tôi còn
Chong lên đèn tỏ tâm hồn
Lung linh sóng sánh xin dồn cho em
Chong đèn chiếu tỏ lối đêm
Thênh thang hun hút đừng quên đường về
Trót xưa nặng một lời thề
Bây giờ tôi phải ngồi kề huyền đăng
Ngồi chong tôi mãi ngồi chong
Cho em bước khỏi long đong phận người
Tôi ngồi tôi cứ tôi ngồi
Chong đèn đêm tối cuộc đời em đi
Mai này em bước trên mây
Tôi ngồi dưới đất ôm cây đèn thần
Án-ma-ni-bát-mê-hồng
Lồm cồm đứng dậy tự chong cho mình...

Mãn Đường Hồng

Chiêm bao

Dài trôi một giấc mộng này
Đường xa mỏi gót
Đêm ngày chiêm bao
Mộng trong mộng mãi xôn xao
Quay đầu tìm bến
Bến nào đâu xa...
Một chèo quẫy nước Tâm ta
Chuông ngân...
Đá trổ cánh hoa Thường Hằng
Vứt đi
Quẳng hết nhọc nhằn
Vứt đi toan tính sang bần khổ vui
Về đây giây phút thảnh thơi
Nghe câu Pháp Cú
Tỉnh hồi chiêm bao...

Mãn Đường Hồng

Bài thơ gửi lại nghĩa trang một trại giam

Chút nhân duyên đến chốn này
Ngục tù trần thế hiển bày thanh thiên
Kể gì thù bạn, lạ quen
Kể gì sống chết, sang hèn với nhau?
Nén hương trầm lắng nguyện cầu
Âm siêu dương thới, thoát mau xích thằng
Thầm thì, ai có nghe chăng
Sống hèn sống nhục sao bằng chết vinh?
Bao năm mục rã tướng hình
Hồn còn vất vưởng, oai linh vẫn về…
Sinh thời võng lọng ngựa xe
Phong lưu nhàn nhã, mộng thề rộng cao
Tan bay sau tiếng thở phào
Trả cho tứ đại hư hao xác phàm
Mộ buồn, cỏ cháy, đồi câm
Lao nhao trưa nắng, lặng thầm đêm sương
Phù sinh, mộng ảo, vô thường
Luân hồi vay trả yêu thương, hận thù
Còn treo lơ lửng án tù
Xác thân dưới huyệt tối mù đất đen
Thân bằng lúc nhớ khi quên
Xa xăm quyến thuộc phải đành nuốt cay…
Đèn nhang thí thực đã bày
Thuốc thơm xin đốt điếu này mời nhau
Về đâu? Ai biết về đâu?
Nẻo lành đường thiện hồi đầu giải oan
Tiêu tan nghiệp chướng gánh quàng
Hồi kinh câu kệ vẫn vang gọi về
Lệ trào đẫm mắt kính che
Khói hương lòng trĩu ê chề rời chân
Tử sinh đều đã có phần
Tự do, tù ngục có chăng do mình
Xuống đồi ruột xót lặng thinh
Sắc không hòa quyện, bóng hình vẫy tay
Tình lưu một chút chốn này…

Tâm Không Vĩnh Hữu

Chừa

Chừa cho ai một khung trời
Chừa cho em nửa cuộc đời tôi đi
Chừa trống trắng đôi bàn tay
Chừa vuông vắn giấy để thầy trợ duyên
Chừa chút đất để mầm lên
Chừa sân giải nghiệp mong triền phược tan
Chừa ô cửa ngắm lá vàng
Chừa tường rêu ẩm dán trang thơ buồn
Chừa lại chiếc gối góc giường
Chừa một lỗ khóa gió luồn qua vui
Chừa bồ đoàn để khuya ngồi
Chừa thời gian để mình tôi tìm mình
Chừa một khoảnh khắc mong manh
Chừa một dấu hỏi để dành ngày sau.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Đêm ra ngõ ngắm nhà

Hôm qua
Mịt tối
Ra đường
Ngồi nơi bãi cỏ
Đêm buông
Ngắm nhà
Sắc màu vần vũ xa xa
Hào quang biến chiếu
hằng hà vọng tan
Ngàn xưa đất trống đồi hoang
Ngàn sau duyên nghiệp đầy tràn sinh sôi
Tại đây
Phật đó
Cuộc đời
Ta qua ta đến
Ta ngồi ta đi
Mất còn
Buông nắm bàn tay
Khổ vui
Hơi thở ngắn dài vào ra
Đêm buông
Ra ngõ ngắm nhà
Thèm giờ tĩnh lặng
Nên ta đi vào
Ra sao sẽ biết rồi sao...


Tâm Không Vĩnh Hữu

Hầu lễ

Hầu Phật, hầu Pháp, hầu Tăng
Đầu chan nắng rát
Dưới chân đất mềm
Tâm an
Lui bóng ngoài thềm
Khoanh tay
Mật niệm
Kinh rền
Khánh reo
Con tìm nẻo sáng đi theo
Ai tìm con thấy bóng chiều ngả nghiêng
Vô minh nương tựa cửa thiền
Mang về chút sáng
Chờ đêm soi mình.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Con quỳ

Con tin Phật pháp nhiệm mầu
Gặt gieo ngàn trước ngàn sau luân hồi
Cánh chuồn bể khổ chơi vơi
Chữ Ân chữ Hiếu vào đời đa đoan
Quỳ nơi phạm vũ huy hoàng
Thành tâm sám hối muôn ngàn nghiệp gieo
Sân chùa nắng rọi gió reo
"Dương chi tịnh thủy”trong veo tiếng lòng
Không cầu không khấn ước mong
Con quỳ xin nguyện giữ Tâm thiện hiền
Đầu cành dương liễu thiêng liêng
Long lanh giọt nước năm triền cái rơi
Con quỳ giữa điện sáng ngời
Quang huy thường chiếu đất trời tự do
Con quỳ tâm nở liên hoa
Hương dâng quy kính Phật Đà. Nam mô!

(thương tặng con gái)

Uất Kim Hương

Ghép

Ghép đời tôi với đời ai
Lao đao chưa đủ thêm vài chướng duyên
Ghép duyên tôi với cửa thiền
Vô minh vẫn vậy phải thêm mày mò
Ghép chân tôi với giang hồ
Phiêu linh chưa đủ nên vờ rửa tay
Ghép từng mảnh vỡ múa bay
Thơ văn nhạc họa nhuộm đầy ngoa ngôn
Ghép rời rạc, ghép dập dồn
Thân tàn đứng dậy, tâm hồn phiêu du
Ghép từng giọt lệ, đồng xu
Nuôi đời ngắn ngủi mà tu đường dài
Thiếu đâu mảnh ghép một vài
Ai cho tôi mượn ghép xài cho tim
Ghép đời tôi với đời em
Hợp tan tan hợp kéo rèm sinh ly
Ghép tôi một mảnh tim chì
Ngày mai hoàn chỉnh mà bay về trời!

Uất Kim Hương

Bất chợt

Bóng hình bất chợt xa xăm
Thời gian bất chợt trôi nhanh đêm trường
Tình tôi bất chợt điên cuồng
Thơ tôi bất chợt ưu buồn nhịp âm
Tiếng đàn bất chợt nín câm
Trưa hè bất chợt mưa lâm thâm dài
Chữ Vô bất chợt Ra ngoài
Chữ Ngoài bất chợt nằm hoài Trong tim
Tóc dài bất chợt bạc thêm
Túi căng bất chợt thòm thèm rỗng không
Hôm qua bất chợt trời trồng
Sáng nay bất chợt giữa sân đứng cười
Bất chợt vạn pháp chảy trôi
Và tôi bất chợt muốn ngồi làm thơ.

Uất Kim Hương

Tứ cú lục bát: Đạo và Đời

ĐỊNH

Xông vào dông bão ngồi chơi
Một khi tâm tịnh bão thời cũng yên
Xông vào chợ búa đảo điên
Một khi tâm sáng chợ nghiêng cũng lành!



PHIÊU BỒNG

Mây trời hỏi áng mây chiều
Cô đơn cánh nhạn, cô liêu cánh đồng
Bức tranh vân cẩu sắc không
Bước chân lữ khách phiêu bồng nhẹ tênh.

VÔ NHIỄM

Kìa sắc tướng, nọ hư không
Thấy như không thấy tím hồng đỏ đen
Kìa mắt thịt, nọ mắt thiền
Vô tâm đối cảnh chê khen gió lùa!

CHỮ

Tử tù viết chữ Nhân Sinh
Huyệt sâu mầm nẩy, u minh sáng đèn
Trời mang mang, đất thênh thênh
Bước chân du tử thản nhiên nhịp đều.

TỊCH YÊN

Người người lặng lẽ ra đi
Người người đi chẳng còn chi để về
Vang vang tiếng nguyện câu thề
Người người trở lại bốn bề tịch yên.



Mù tăm hun hút đi, về
Tài danh đeo đuổi, rượu chè đắm say
Bao giờ vào chợ thỏng tay
Tỉnh trong mê muội đường này sáng trưng!

HỒN CỦA CÁT BỤI

Em quỳ trong bức phù điêu
Còn tôi hóa đá sớm chiều gặp nhau
Dẫu thân cát bụi ưu sầu
Tim đâu băng giá, hồn đâu lạnh lùng!

NGƯỢC

Ngược dòng ngược lối ngược đường
Ngược thời gian, ngược bình thường đương nhiên
Ngược vào trong nước mắt em
Để nụ cười nở như sen ngược mùa.

CŨNG LÀ
Đi qua hào nhoáng tưng bừng
Dừng nơi tráng lệ phù trầm phù hoa
Mới hay mắt lệ đẫm nhòa
Lầu son nhung lụa cũng là bần nông!

THỰC NGHIỆM TÂM LINH
Kinh thư biến hóa biểu đồ
Con tàu thiền quán qua bờ kiến tri
Tâm linh thực nghiệm đêm ngày
Thực hư bất khả tư nghì, ô hô!


TUYỆT

Chào em tuyệt mỹ ngỡ ngàng
Chào tôi tuyệt tác khuôn vàng thước... dây
Chào người tuyệt phẩm đỉnh mây
Chào nhân gian tuyệt vời quay luân hồi!


HI VỌNG

Vượt qua tường lửa trở về
Đôi chân chôn đất, mộng thề nhạt phai
Lửa còn vương cháy hai vai
Tâm tư băng giá ngày mai ấm nồng.



CON TIM

Sớm mai mở mắt tim cười
Phố đang gọi, chợ đang mời, ta đi
Còn thương ghét, còn chán say
Tim còn nồng ấm đón ngày bôn ba.


ĐÀN AI?

Đàn ai hay tiếng đàn tôi
Nghe rung đất lạ, rung trời âm u
Rung nhân gian mãi bụi mù
Đầu xanh đã bạc cuối thu ngân dài…



VƯỚNG

Giang hồ ân oán tứ phương
Rửa tay gác kiếm, mờ sương cạo đầu
Kiếm treo còn bén ưu sầu
Tay thơm còn nhuốm sắc mầu si mê!


CỐ ĐÔ HUẾ

Cờ bay theo gió rợp trời
Thuyền về Bến Ngự vắng người thương yêu
Chuông Thiên Mụ đổ sớm chiều
Thọ Xương gà gáy, xóm nghèo lặng thinh.


SI MÊ

Một lần say đắm đắm say
Chồi đâm lộc nẩy, rừng cây nghiêng nhào
Thiên đường huyền ảo trên cao
Dư hoan vướng đọng thều thào trong mơ.


TÀN HƠI

Lập lòe đom đóm xót đau
Đơn côi nhấp nhá đêm sâu mịt mùng
Lóe lên vụt tắt một lần
Ánh dương hè đốt cháy vầng sáng soi.


THIỆN TAI

Dép giày ta quẳng xuống ao
Chân trần ta bước thấp cao hồng trần
Thiện tai, đinh dặm một lần
Ta đi cà nhắc về mần cái ao!


TRẢ NGHIỆP

Anh hùng mã thượng xưa nay
Giữa đường gặp chuyện ra tay cứu người
Cứu vật, vật trả nụ cười
Cứu nhơn, nhơn trả tiếng đời khinh chê!

Tâm Không Vĩnh Hữu

Tìm trong xe sách cũ

Tìm ai trong sách bụi đường
Đời đen mõm chó, đời vương giả vàng
Tìm bệnh đang thiếu thuốc thang
Hận thù đen đúa đã tràn phổi tim
Tìm cho ra mối tình em
Khàn khô tiếng hát, cũ mèm nụ hôn
Tìm thầy vô tự vô ngôn
Ve chai hốt vất, lạc soong gom bừa
Tìm xưa xửa tiếng chuông chùa
Cỏ lan di tích, rêu đùa mái cong
Tìm người xem có đó không
Câu thơ nét vẽ ôm dòng văn xuôi
Bụi reo, gián chuột giỡn cười
Ô hô.. tìm thấy thằng tôi rách bìa!

Mãn Đường Hồng

Đệm đàn

Tiếng vui reo rộn lối về
Ôm đàn tôi đệm thêm nghe tưng bừng
Tiếng buồn ai trút sau lưng
Ôm đàn tôi đệm âm chùng xuống chân
Tiếng người than thở bên sân
Ôm đàn tôi đệm dỗ dành sẻ chia
Tiếng chim ai oán chia lìa
Ôm đàn tôi đệm nửa khuya gọi bầy
Nam mô tiếng vọng chùa thầy
Ôm đàn tôi đệm trải bày nghiệp duyên
Tiếng thều thào, tiếng nấc rên
Tiếng tru tréo chửi, tiếng nghèn nghẹn đau
Tiếng ai oán vỡ tình đầu
Đàn tôi đệm nhẹ nguyện cầu an vui
Tiếng gì giông giống tiếng tôi
Ngâm nga lạc vận giữa đời nhiễu nhương
Đệm tôi nghe khúc vô thường
Gửi ngàn sau chút vấn vương tiếng đàn!

Tâm Không Vĩnh Hữu

Trên thềm xưa

(Viếng Phủ Tuy Lý Vương- Huế)

Lặng nghe tiếng bước trẻ về
Thềm xưa trợt bóng, câu thề lăn trôi
Rồng còn thoi thóp tàn hơi
Buồn hiu tùng bách, tường vôi bạc màu
Bần thần tựa vách mày chau
Người xưa vẫn đó dãi dầu hèn sang
Chân in thềm cũ điêu tàn
Ước mơ một sáng huy hoàng trong reo
Xin về một mảng rong rêu
Tháng năm ấp ủ thêm nhiều chiêm bao
Khói hương đâu đó thều thào
Về đi, chớ nghĩ hư hao, đắp bồi…
Vô thường, vay trả vậy thôi
Nắng soi cháy tóc, nhoẻn cười, bước đi…

Tâm Không Vĩnh Hữu

Vốn vậy

Tiễn một người mới đi xa
Cuộc trần vốn vậy, vẫn là đương nhiên
Giấc chiêm bao vốn ưu phiền
Mới còn đã mất, mới quên lại còn…
Duyên sinh yêu hận mến hờn
Từng hơi thở sống cho tròn hôm nay
Đón một người vào vòng tay
Cuộc vui vốn vậy, vẫn bày cuộc chơi
Nụ hôn, nước mắt, tiếng cười
Mây trôi sấm giật cuối trời hút tăm
Từng ngày sống với tha nhân
Buồn vui duyên nợ soi tâm biết mình
Tiễn đưa, chào đón bóng hình
Vần thơ vốn vậy tự tình sớm mai…

Uất Kim Hương

Còn ngồi đó

Còn ngồi đó đếm chiêm bao
Từng cơn mộng dữ lao xao đêm trường
Hên may phút chốc vô thường
Chợt nghe tiếng cũ gọi thương quay về
Còn ngồi đó đếm khen chê
Thiên hôn địa ám vai kề vai chơi
May còn một phút thảnh thơi
Ngắm hoa vừa nở mà cười ngả nghiêng
Còn ngồi đó đếm nhân duyên
Mười hai mắc xích trắng đen thăng trầm
Hên may đếm đủ không nhầm
Ý tình trong túi nẩy mầm gọi thơ!

Uất Kim Hương

Vốc

Chín duyên rơi xuống suối nguồn
Vốc lên uống mát xác hồn đi hoang
Tay còn nhuốm oán nhuộm oan
Thả trôi sông nước dọc ngang mà về
Hai tay vốc uống câu thề
Vốc tình xưa cũ buồn lê thê thầm
Tay còn vương nụ lặng câm
Tưới tươi đất hứa cỗi cằn nức hương
Vốc hoa rơi cánh sân vườn
Tay nâng niu ướp mấy phương giang hồ
Đem về đợi nắng phơi khô
Đợi mưa ướt át lại chờ chín duyên
Vốc tình uống cạn để quên
Vốc thơ tung tóe bên đèn chong khuya
Hai tay trắng vốc hoa hòe
Rưới ngày mai đẫm sắc khoe đỏ vàng
Vốc tiền vốc gạo mà ăn
Để con chữ gánh nợ nần ngày mai
Vốc lên, buông xuống, vốc hoài
Khom lưng cúi mặt hỏi ai vốc mình?
Mãn Đường Hồng

Đàn

Đàn cho rơi bụi xuống đường
Phong trần gặp gỡ gió luồng thêm vui
Đàn cho trầm cảm hóa tươi
Trái tim bung nở tiếng cười lạc quan
Đàn chùng xuống gót lang thang
Dừng chân hè phố nhớ hàng rong xưa
Đàn đưa một tiếng ngang chùa
Đẩy câu pháp cú dạ thưa lạy thầy
Đàn cho tình bắn lên mây
Đại bàng hội ngộ sum vầy cổ long
Đàn cho chao đảo cầu vồng
Thất tình lục dục chất chồng lên theo
Đàn cuồng nộ với thương yêu
Đứt dây, trật nhịp, cất treo cây đàn!

Mãn Đường Hồng

Săn

Săn từng trang viết trang văn
Huyên thiên huyền thoại, lăng nhăng duyên tình
Săn câu ta thán bất bình
Oan khiên nghiệp chướng phải đành mím môi
Săn ba hoa sử chương hồi
Phết tô bạo chúa, nhọ bôi công thần
Săn dòng bút máu thật chân
Lao lung phẩy bút, hèn bần nhả thơ
Săn đời yếm thế chơ vơ
Ao tù nước đọng rồng chờ thăng thiên
Săn tình gió sáng trăng đêm
Bóng tôi mờ nhạt, bóng em đậm đà
Săn tôi giữa cõi ta bà
Mới hay đang đứng rất là mong manh
Săn từng chữ kệ câu kinh
Về nhà hương thắp một mình lâm râm.
Mãn Đường Hồng

Đón mùa trăng quê

Con trăng tháng Bảy sắp Rằm
Soi trên tư thất
Hoa đăng diệu huyền
Hương bồi hồi
Trầm thiêng liêng
Mùa trăng Báo Hiếu
Cửa thiền kinh vang...
Nhà quê
Đón ánh trăng vàng
Lãng quên phố thị lớp hàng phù hoa
Từng giây đến
Từng phút qua
Tri ân
Sám hối
Chánh tà phân minh
Bút tâm y giáo phụng hành
Ra sân đón ánh trăng thanh quê mùa
Nhớ lời thệ nguyện xa xưa
Long Quang vằng vặc sân chùa ánh soi
Ba lăm năm đã qua rồi
Trăng quê vẫn đó
Bao người vắng đâu?
Bần thần thế sự bể dâu
Trăng rơi xuống động mái đầu thành Thơ.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Ngày lành chim bay

(Lễ phóng sanh ngày Rằm tháng Bảy tại chùa Tịnh Quang)

Trầm luân bể khổ
cuộc đời
Mưu sinh gian khó
Bẫy người hiểm nguy
Ngỡ mình thẳng cánh tung bay
Ngờ đâu trên ngọn cũng đầy dữ hung
Trả vay sướng khổ chập chùng
Thong dong mới đó, lao lung tức thời
Chịu thôi
Không đỗ tại Trời
Nghiệp ta gánh chịu không lời nỉ non
Thiện tai!
Chớp mắt sống còn
Ngục tù cửa mở, lồng son cổng tàn
Sư thầy khai thị phóng sanh
Tự do
Khai phóng
Ngày lành
Chim bay!

Tâm Không Vĩnh Hữu

Ngồi nghe

Ngồi nghe
dĩ vãng vọng âm
Tiếng buông thõng thượt
Lời thầm nhỏ nhoi
Ngồi nghe
chuông vọng qua đời
Lao đao vọng tưởng một hơi quay về
Ngồi nghe
Lời hẹn câu thề
Mưa đông ướt lạnh, nắng hè cháy khô
Ngồi nghe
vỡ vụn mộng mơ
Chữ yêu hốc tối, câu thơ thềm buồn
Ngồi nghe
Bóng hát trên tường
Bài ca ngất ngưỡng lên đường tìm tôi
Nhang tàn khuya khoắt
Máy môi
Lầm bầm lẩm bẩm
mấy lời gieo duyên
Ngồi nghe
tích tắc hiện tiền
Hồi tâm
Đứng dậy
Cười lên
Hết ngày.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Chiều từng bước chậm

Chiều
Từng bước chậm
Nam mô
Theo từng hơi thở
Đôi bờ buồn vui
Lắng nghe
Chuông mõ, kinh hồi
Mây trôi nghiệp chướng
Nắng soi duyên lành
Lặng nhìn vân cẩu bức tranh
Mới phơi xám xịt đã thành xanh trong
Vọng câu sám hối trong lòng
Nghe từ lục thức chuông ngân
Xá dài...
Chiều
Từng bước chậm
Khoan thai
Dưới cờ bái Phật
Dưới đài tĩnh Tâm
Lệ sa mấy giọt âm thầm
Thỉnh câu vi diệu thậm thâm
Về nhà.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Nghe pháp diễn thơ (2)

Vị thiên nhân lại hỏi:
- Ai là người lợi lạc nhiều nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Người lợi lạc nhiều nhất là người đã cho đi nhiều, mà không thấy đã cho.
Yêu thương trải rộng vô bờ
Sớt san, trao gửi, chia cho nụ cười
Niềm vui lan tỏa dòng đời
Thong dong nhẹ bước, thảnh thơi đi-về.

Vị thiên nhân lại hỏi:
- Ai là người chịu thiệt thòi nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Kẻ chịu thiệt thòi nhất là kẻ chỉ biết nhận một cách tham lam không chút biết ơn.
Chỉ mình thủ lợi liên miên
Lợi danh đánh bóng, kim tiền bôi trơn
Sướng gì thọ hưởng vô ơn
Biết chăng nhân quả thất tồn trả vay?

Vị thiên nhân lại hỏi:
- Áo giáp nào không thể bị xuyên thủng?
Ðức Phật trả lời:
- Nhẫn nhục là áo giáp không xuyên thủng được.

Phong ba tung thổi tứ bề
Nhún mình, lui bước có hề hấn chi
Bồ hòn ngọt hết đắng cay
Bình an vô sự bóng cây đỉnh đồi.

Vị thiên nhân lại hỏi:
- Vũ khí nào lợi hại nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Trí tuệ là vũ khí lợi hại nhất.
Vào ra va chạm thế đời
Trầm thăng lặn hụp cuộc chơi hiểm tà
Chằng cần gươm báu, cà sa…
Bừng lên trí tuệ sáng lòa an vui.


Tâm Không Vĩnh Hữu

Nghe pháp diễn thơ (1)

Thiên nhân hỏi:
- Thanh kiếm nào sắc bén nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Lời nói trong lúc giận dữ là thanh kiếm sắc bén nhất!

Phừng phừng lửa giận nóng thiêu
Lời buông tiếng thốt bao điều ác hung
Như gươm sắc bén vô cùng
Đâm thâm chém hiểm chập chùng khổ đau!

Thiên nhân hỏi:
- Chất độc nào tàn hại nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Dục vọng là chất độc tàn hại nhất!

Muốn rồi, muốn nữa, muốn thêm
Ham đầy, ham tiếp, ham quên đủ rồi
Độc tuôn ùng ục tâm người
Từng giây tàn phá cuối đời rỗng không!

Thiên nhân hỏi
- Ngọn lửa nào dữ dội nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Đam mê là ngọn lửa dữ dội nhất!

Thích vui thái quá miệt mài
Thân tâm giốc trút đường dài nghiêng chao
Biết lò lửa đỏ vẫn lao
Tự thiêu không biết cớ sao tro tàn?!

Thiên nhân hỏi:
- Bóng đêm nào đen tối nhất?
Ðức Phật trả lời:
- Vô minh là bóng đêm đen tối nhất.

Hận thù, tham ái liên miên
Từ không hiểu biết, ngày đêm ngục tù
Bản chất thực tại tối mù
Loay hoay mò mẫm dại ngu cả đời!

Tâm Không Vĩnh Hữu

Đêm thiền

Sỏi tròn
rơi
động
bàu sen
Từ đâu
Ai ném
hỏi tìm thăm nhau
Lặng yên
Rồi động đậy bàu
Sen lay gọi gió
Gió cau có buồn
Đêm
ngồi
tri vọng
muôn phương
Động tâm
tự trách
Bóng tường bất an
Sỏi gieo một phút mơ màng
Duyên lao nhao động cả trang tự tình
Đêm
thiền
cười khóc thinh thinh
Sỏi im
Bàu tĩnh
Bóng hình
Hư không.
Tâm Không Vĩnh Hữu

Bến mới

Mênh mang mộng mị hương mùi
Chữ Vui rộng mở
Chữ Vùi hé khe
Thiên đàng rót nhạc lặng nghe
Bên bờ cám dỗ quay về với Tâm
Gai lùm vẫn tỏa bóng râm
Gian truân mát mặt
Lỗi lầm biến tan
Chiếc thuyền độc mộc
Lang thang
Chiều nay cập bến chốn hoang liêu già
Muôn phương đâu cũng là nhà
Đo đong chi chuyện gần xa, ngắn dài…
Vui thì đâu cũng thiên thai
Tham sân si chỉ khổ hoài lao đao
An nhiên bến mới cập vào
Mỉm cười.
Chân bước.
Xôn xao cõi tình.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Cắt và chia

Cắt thời gian
từng đoạn đời
Buồn một bên
Để nụ cười lên trên
Cắt cuộc tình đã lãng quên
Yêu thương phơi nắng
Hờn ghen bỏ thùng
Cắt già nua lẫn trong vườn
Lá vàng ướp lạnh
Củ sùng quăng đi
Cắt từngchữ của vần thi
Chữ mê cho ngủ
Chữ say cho nằm
Cắt trái tim
thành tám phần
Bảy phần chia hết
Để dành một thôi
Một phần đem cắt làm đôi
Cho em phân nửa
Của tôi nửa phần
Phần tôi
Nung chín bảy lần
Rải trên dòng nhạc
Ngồi đàn
Gọi duyên!

Tâm Không Vĩnh Hữu

Con kiến lên đường

Hoa thơm lá biếc dặm trường
Phiêu bồng con kiến lên đường gặm tha
Nợ nần hạt gạo bôn ba
Săm soi đường ngọt, hít hà gừng cay
Nhâm nhi muối mặn ơn dầy
Phiêu cùng mưa gió rung lay tình nồng
Trèo lên cây mãn đình hồng
Ngát hương thượng giới phút bồng bềnh trôi
Lá vàng héo hắt rụng rơi
Lá xanh mơn mởn buông lời kết duyên
Lang thang con kiến phận hèn
Đồi cao vượt thoát, băng trên đại ngàn
Tha về chiếc lá đất hoang
Đêm nằm đắp ấm mơ màng chốn xưa
Sớm mai nghe vọng chuông chùa
Lồm cồm hý hoáy làm thơ lên đường...


Tâm Không Vĩnh Hữu

Chiếc bóng

Đường về chiều bước vội,
Bóng đổ dài lăng xăng.
Sau mưa đường lầy lội.
Cuối đời vầng trán nhăn,

Nhịp cầu qua vắng vẻ,
Suối nguồn ôi miên man,
Nghiêng mình soi lặng lẽ
Bóng trôi dài thênh thang.

Trăng cuối ngày nhợt nhạt,
Hồn cuối đời lang thang,
Cánh chim trôi biền biệt,
Sỏi đá mòn chân hoang.

Loanh quanh hoài ngõ vắng,
Hư ảo màn sương giaeng.
Đường về chiều bước vội,
Bóng đổ dài lăng xăng.


Nguyên Minh

Chùm thơ tứ cú lục bát: BÁT PHONG

Lợi

A ha, tay bắt được vàng
Lộc duyên thu hốt ngập tràn si mê
Phước bất tận hưởng lặng nghe
Mở lòng từ ái sớt chia tay người.

Suy

Kim tiền hờn lẫy vụt bay
Gia tài đội nón ra đi bẽ bàng
Thì thôi, nhìn xuống phũ phàng
Giữa rừng lá rách, lá lành an nhiên.

Dự

Xun xoe mật ngọt chết ruồi
Mây xanh bay bổng ôm lời ngợi khen
Chạm chân trên đỉnh chông chênh
Ta bà huyễn mộng lăn kềnh rớt rơi.

Hủy

Xì xầm xuyên xoáy xấu xa
Vụng về, vớ vẩn, ma tà chê bai
Chấp chi cho chướng bi hài
Trung ngôn nghịch nhĩ là thầy, nam mô!

Xưng

Vênh vênh hoan hỷ giữa làng
Nấc cao tán thán, bảng vàng tán dương
Mang về tự mãn soi gương
Giật mình trước mắt vô thường số không!



Oái oăm lửa bỏ tay người
Gặt mang nghiệp chướng đất trời tối đen
Bần thần cổ lục oan khiên
Nỗi oan Thị Kính ưu phiền vụt tan.

Khổ

Tháng ngày ngoi ngóp trầm luân
Chướng duyên vây xiết, quẩn cùng bám theo
Buồn cười nghịch cảnh ghẹo trêu
Tĩnh tâm vớt lấy bọt bèo phơi khô!

Lạc

Hân hoan đắc ý duyên trần
Phất phơ nhung lụa ân cần xuýt xoa
Lầu son rạng rỡ sắc hoa
Sớm mai thức dậy thi ca cạn nguồn.


Tâm Không Vĩnh Hữu

Chùm thơ tứ cú lục bát: LỤC THỨC

• Nhãn thức

Tuyệt trần hoa nở chào đêm
Vườn sau ứ rác nhũn mềm nhớp nhơ
Trăng soi ma mị mập mờ
Triêu dương tôi đón vần thơ nắng hiền.

• Nhĩ thức

Đàn tôi rung nhịp rộn ràng
Tiếng xưa hồi vọng ngút ngàn mây reo
Huyền cầm da diết phiêu phiêu
Lưng chừng bặt nín, tiếng mèo gọi con!

• Tỷ thức

Sương mai còn đọng hương lài
Rau răm nồng đợi đoái hoài ngắt thơm
Bếp còn vương vấn đậu tương
Bưng lên hương ngát bát cơm lót lòng.

• Thiệt thức

Cắn đôi hạt muối hạt vừng
Chia nhau bùi ngọt phố phường rong chơi
Đắng cay người hãy nhấp môi
Để tôi cạn chén lệ rơi một mình.

• Thân thức

Se sua che giấu hình hài
Cánh chuồn phận mỏng chạm hoài xót đau
Bước còn lêu lổng trước sau
Dòng trôi lạnh buốt, vực sâu ấm tình.

• Ý thức

Về thôi, đi mãi cũng về
Bên ni bát nháo, bên tê điêu tàn
Dưới chân an lạc thiên đàng
Nong nia rây sẩy dát vàng tâm tư.


Tâm Không Vĩnh Hữu

Chùm thơ tứ cú lục bát: LỤC TRẦN

Sắc

Nét cong tuyệt mỹ cỗi rồi
Lá vàng mới khóc tiễn đời lá xanh
Tượng vàng chùa đất tâm thanh
Hào quang vần vũ tỏa quanh gốc tùng.

Thanh

Trống chuông Bát Nhã liên hồi
Người phu dừng chổi cất lời râm ran
Mẹ già góc phố than van
Người qua đánh rớt lòng vàng kêu keng .

Hương

Chấp tay sen búp thoảng nồng
Thiền môn im ắng bềnh bồng khói cay
Ai về sực nức hoa bay
Gió quê vẫn cứ hây hây thổi trầm.

Vị

Gừng cay muối mặn yêu người
Tình thư nhạt nhẻo, miệng đời chua ngoa
Uyên huyền pháp nhũ ngọt qua
Hồi sinh quên cả rượu trà dở ngon.

Xúc

Trót xưa tay nhám nhúng chàm
Quỳ nhang khuya tối, chống cằm sớm trưa
Đội đầu sám hối nắng mưa
Quay về nương tựa cửa chùa ôm kinh.

Pháp

Gọi kêu tâm thức ngủ vùi
Bất nhị giải thoát đất trời sáng choang
Lối này ruộng phước bỏ hoang
Lông rùa, sừng thỏ, trăng vàng hội duyên.


Tâm Không Vĩnh Hữu

Chùm thơ tứ cú lục bát: LỤC CĂN

Nhãn

Gom thâu cảnh sắc tỏ mờ
Nhướng lên chợp chớp bến bờ đến đi
Vuông tròn thực ảo đó đây
Nhất như rõ biết ô hay hiện tiền!


Nhĩ
Hút về rốt ráo tiếng xa
Hồi chuông tiếng mõ trong nhà ai kêu
Âm xưa réo rắt lưng đèo
Đáy sâu vụt bắn tiếng vèo hư không.

Tỷ
Thơm từ ngõ trước vườn sau
Ngạt ngào hin hít hoa màu mãn khai
Ngược cơn gió chướng mệt nhoài
Hương gây mùi nhớ loay hoay tình đời.

Thiệt
Ngọt bùi nêm nếm đã qua
Chát chua vừa tới, mặn mà mới đi
Thè dài ra cuốn nồng cay
Tê tê tuyệt đỉnh mặn chay chan hòa.

Thân
Vươn vai gánh lấy nghiệp dầy
Chân tung bụi oán, tay bày mâm cơm
Bụng làm dạ chịu bao cơn
Dập đầu sám hối, khum lưng quay về.

Ý
Ồ hoa mới nở đã tàn
Tắt im vạn pháp mơ màng kiếp sau
Chờ nên chậm, quên nên mau
Bài thơ rơi độp, hồi đầu thấy tôi.


Tâm Không Vĩnh Hữu

Rộng mở tâm hồn

Mở ra
Mở rộng thêm ra
Thêm ra rộng nữa
bao la trải lòng
Mở ra
Tâm thức phiêu bồng
Gom vào trắc ẩn
Sắc không cuộc đời
Mở ra
Mở rộng mà chơi
Tâm hồn rộng mở
khóc cười yêu thương
Ngày mai
Đến cuối con đường
Dừng chân
Ngắm bóng trong gương
nhẹ nhàng
Mở ra
Rộng mở dọc ngang
Chuông thanh
Kinh vọng
Trăng vàng
Lòng vui.

Tâm Không Vĩnh Hữu

Đôi khi

Đôi khi cần biết dại khờ
Để lòng thanh thản một giờ bình an,
Đôi khi cần bỏ tính toan
Để bờ môi đó thênh thang nụ cười.

Đôi khi..'' chín bỏ làm mười ''
Để thôi câm nín, một lời trao nhau.
Đôi khi thấu hiểu niềm đau
Để thôi phán xét những câu tuyệt tình.

Đôi khi biết giở trang Kinh
Để tìm thấy lại an bình nội tâm.
Đôi khi biết sống lặng thầm
Để nhìn tỉnh thức thâm trầm nở hoa..

Đôi khi cần biết lỗi ta
Để lòng độ lượng, thứ tha lỗi người.
Đôi khi.. ngước mắt nhìn trời
Để hồn khoáng đạt rạng ngời nắng xuân.

Đôi khi cần biết dửng dưng
Trước bao cám dỗ trói chân, khổ đời!
Đôi khi cần biết buông lơi..
Để nghe hơi thở là nơi dịu dàng

Đôi khi nhặt, đôi khi khoan
Để thương yêu chẳng buộc ràng lẫn nhau.
Đôi khi nhớ lúc ban đầu
Để tình trong sáng thuở nào nguyên sơ..

- Đôi khi tỉnh giữa đời mơ
Để tâm tỏ ngộ bến bờ thực hư..
Đôi khi biết rãi lòng từ
Để cho nghĩa sống bây chừ lên ngôi.

Đôi khi biết lặng cái tôi
Để đây với đó xa xôi lại gần..
Đôi khi đạm bạc, thanh bần
Đoái thương bao kiếp nhọc nhằn chung quanh..
Đôi khi chuông mõ tu hành

Biết đời hơn thiệt, đua tranh.. mãi đời!.

- Đôi khi ngồi giống Phật ngồi..
Như như bất động nụ cười thiên thu..
Để ngày nao.. dứt phàm phu
Mở toang cánh cửa Chân Như bước về.
Như Nhiên Thích Tánh Tuệ

Đâu cứ là Vu Lan...

Đâu có phải Vu Lan con mới về báo hiếu,
Mất mẹ rồi mới hiểu mẹ bao la.
Hiểu mẹ thiêng liêng hơn một mái nhà,
Góp mọi thứ tình gom vào vẫn thiếu.

Đâu phải cứ Vu lan con mới về thăm mẹ,
Khi mẹ đong đưa như chuối chín trong vườn.
Khi mẹ mong manh chiếc lá giữa vô thường,
Đêm con ngủ hay giật mình - gió nhẹ.

Đâu phải cứ Vu lan con mới ngồi để nhớ,
Một đoạn đời ấp ủ dưới thương yêu.
Tóc mẹ hong đọng lại chút nắng chiều,
Màu sương muối hương thời gian nắng gió.

Đâu phải Vu lan con mới cầm tay mẹ,
Kể chuyện bây giờ mặc kệ ngày mai.
Đóa hồng nào năm tháng chẳng phôi phai,
Trừ đóa hồng nở trong tâm tưởng mẹ.

Mẹ nào biết Vu Lan hay thu vừa chớm,
Đêm mẹ ngồi se lạnh biết mưa ngâu.
Và vẳng nghe theo gió tiếng kinh cầu,
Mẹ an lạc trong sương ngàn buổi sớm.

Đâu cứ phải Vu Lan , chỉ một mùa báo hiếu,
Nợ ân này mang nặng buổi con sinh.
Trải lòng ra chưa kín một chữ tình,
Thì chín chữ con một đời sao hiểu.

Nên cứ về Vu lan hay dẫu trễ,
Mẹ chẳng bao giờ oán trách các con yêu.
Cứ cầm tay thôi chớ nói chi nhiều,
Chừng ấy đủ lãng quên ngàn dâu bể.

Và cứ thế là Vu Lan cứ thế …

Nguyên Cẩn

Cảm niệm Vu Lan

Vào thu lá đã rụng nhiều,
Bâng khuâng chiếc lá - mang nhiều tơ vương.
Mỗi bước chân mỗi cảm thương,
Bao la lòng mẹ vấn vương nỗi niềm.

Thương con dõi mắt đường chim,
Tha phương mờ mịt nhịp tim bồi hồi.
Tình thương trẻ mãi lên ngôi,
Đại dương lòng mẹ đứng ngồi lửa thiêu.

Con đi biền biệt cô liêu,
Không tăm nhạn lá vàng chiều rụng rơi.
Mẹ ơi gần đất xa trời,
Thương con mẹ mãi chơi vơi nỗi lòng.

Cả đời mẹ -chẳng thong dong,
Nửa đêm thức giấc gánh dòng suy tư.
Bóng gầy rớt xuống hao hư,
Lưng còng dấu hỏi - chín nhừ nhớ con.

Bóng cò đồng ruộng héo hon,
Vì ai mẹ mãi mỏi mòn thân tâm.
Tình thương mẹ - mạch nước ngầm,
Múc hoài không cạn -âm thầm dưỡng nuôi.

Mẹ ơi - nếu có ngày vui,
Khi con êm ấm -tới lui bình hòa.
Đêm về nguyện với Phật Đà,
Cũng vì con - mẹ thiết tha nguyện cầu.

Một đời mẹ - một bể dâu
Vinh danh “Từ mẫu” nhịp cầu yêu thương.
Thích Như Giải

Mơ bóng Vu Lan có Mẹ về

Khi nắng xế bên hồ sen mãn nhụy
Hơi Hạ nồng lành lạnh thoảng hơi Thu
Mùa nhãn hết vỏ khô vàng dưới đất
Bầy dế mèn trũi mắt nhớ đêm mưa

Ngôi chùa cổ tiếng chuông chiều vọng tới
Mừng ân sư thêm tuổi Hạ cho đời
Thu lại tới mùa Vu Lan trở lại
Hoa nhà ai cài trắng rụng thay lời

Lưu lạc xứ người Thu xưa vẫn đến
Mẹ có về từ cuối nẻo chân quê
Thăm thẳm nhớ nửa đời sau vắng Mẹ
Hồn Vu Lan thương dáng cũ ai về

Đất vô tận Mẹ là hồn của đất
Trời bao la Mẹ là cánh chim mây
Nên hồn ấy chẳng bao giờ phai cũ
Và chim kia không xao xác lạc bầy

Rồi cũng đến tuổi Thu vàng tháng Bảy
Ngoái nhìn ta tóc bạc trắng bơ phờ
Trong hành lý tha hương còn giữ mãi
Hơi mẹ hiền manh áo cũ đơn sơ

Người ta dẫu có trăm ngàn vạn ức
Đời thênh thang lớp lớp nối phù vân
Nhưng chỉ có một Mẹ hiền duy nhất
Sáu mươi hai nhớ Mẹ mùa Vu Lan

Sacramento, mùa Vu Lan 2007
Trần Kiêm Đoàn

Lời cầu nguyện của con côi

Mẹ cõng con đi suốt cuộc đời
Cõng từng giọng hát nhịp à ơi
Giờ con cõng mẹ đi lần cuối
Xót dạ đau lòng lắm Mẹ ơi!

Tám mươi năm lẻ ở cõi trần
Xuôi ngược đủ đường cực tấm thân
Nuôi con không quản bao cực khổ
Sắn khoai cay đắng Mẹ lãnh phần.

Nhớ thuở ấu thơ cha qua đời
Đàn con khờ dại giữa chơi vơi
Nhìn lên không có người nương cậy
Ngó xuống biết bao kẻ ngạo đời

Mồ côi-con thấm lắm Mẹ ơi!
Nặng nhẹ-xung quanh gánh đủ lời
Cảm thông-thương quý-chưa từng có
Chèn ép khinh chê –đến chẳng mời

Mẹ ơi chỉ Mẹ với chúng con
Bảo bọc dưỡng nuôi quyết sống còn
Giờ đây con trẻ đà khôn lớn
Vẫn nhớ hoài ‘còn nước còn non”

“Còn trời còn nước còn non”
Con còn có Mẹ thì còn ấm thân”
Mẹ ơi ! Giữa cõi phong trần
Bao nhiêu cay đắng Mẹ giành hết trơn

Giờ đây con tủi con buồn
Mẹ đi rũ bỏ nguồn cơn u sầu
An lòng thư thả trời Tây
Mẹ về cõi Phật nơi này xả buông

Bỏ đi hết mọi u buồn.
Mẹ ơi ! Con nguyện xới vun phúc lành
Cầu mong cho Mẹ thông hanh
Trợ thêm phúc lực gửi dành Mẹ tôi

Hoa sen mong Mẹ an ngồi
Liên trì Mẹ dạo – Con côi kính mừng.

Như Giải

Mẹ

Tiếng khóc ấy bình yên trong nôi trẻ
Đưa cuộc đời qua khúc rẽ thăng hoa.
Cô gái trẻ bây giờ lên ngôi mẹ
Sẽ biết yêu đời và yêu mẹ ngày xưa.

Tiếng khóc ấy à ơi nôi ru nhẹ
Mộng bình thường nuôi con trẻ lớn khôn.
Ngủ đi con mưa nắng đã mỏi mòn
Bao mộng đẹp của một thời son trẻ.

Tiếng khóc ấy là niềm tin của mẹ
Giữa dòng đời đơn lẻ ngược xuôi
Sẻ chia nhau cay đắng ngọt bùi
Hạt cơm trắng ngậm ngùi thương quê ngoại.

Nước mắt ấy của bao người con trẻ
Xót xa đời và thương mẹ ngày xưa
Bao năm rồi dưa muối muối dưa...
Mẹ hỡi mẹ biết sao vừa ước vọng?

Tiếng khóc ấy bao đời trên quê mẹ
Đã qua rồi còn tiếp nối đến hôm nay
Giữa làng quê ơi hương lúa ngất ngây.
Như chỉ để làm say hồn thi sĩ.

Nước mắt ấy bây giờ rơi rất khẽ
Nước mắt mẹ hiền hòa nước mắt con thơ
Quê hương ơi bao năm tháng mong chờ
Đồng quê vẫn hoài mơ đời no ấm

Nguyên Minh

Nhớ Mẹ

Nước mắt con xin tiễn Mẹ hiền
Đắng cay – Mẹ gánh cả sầu miên
Dưỡng nuôi con trẻ nên khôn lớn
Giữa cuộc đời sóng gió đảo điên.

Một lạy này con lạy Mẹ đi xa
Tần tảo cho đời con đơm hoa
Hoa nở - quả thành công khó nhọc
Với cuộc đời ân nghĩa bao la.

* * *

Một lạy này con lạy Mẹ - Mẹ ơi!
Mẹ gánh con thơ suốt cuộc đời
Gánh cả chông chênh, người nghịch ý.
Mặc cho vật đổi với sao dời.

Bữa ăn Mẹ gánh cả sắn khoai
Mẹ gánh cho con bớt mệt nhoài
Đêm đến cầm đèn đi bắt muỗi
Sửa chăn ủ ấm suốt bốn mùa.


Một lạy này – kính lạy Tam tôn
Xin phóng hào quang độ mẹ con
Tây Phương – Thánh cảnh mẹ vui nghỉ
Quên hết trần gian – chuyện mất còn.

Thích Như Giải

Trở về

Trên lưng trâu mãi tìm trâu
Phù sanh huyễn hóa tìm đâu đâu là…
Trầm luân sáu nẻo đường tà
Bỏ quên kho báu cha già để riêng
( Công đức trí tuệ vô biên)
Càng đi càng dạt xa miền cố hương
Giữa cơn ác mộng đêm trường
Sóng tâm gió nghiệp khôn lường bỗng ngưng.
Trở về quê cũ ngập ngừng
Vén mày mở mắt sáng bừng hư linh
Đâu là thực thể vô minh
Phát tâm thanh tịnh tự mình xả ly
Thế nhân ơi! Mãi chấp mê
Lấy gì đánh đổ bánh xe luân hồi
Kiến phật liễu sanh tử. Ôi!
Mây tan nguyệt rực khắp trời cố hương
Rong chơi ba cõi sáu đường
Thong dong tri kiến vô thường bạn ơi!
Trò như huyễn hạnh ta chơi
Nhìn sinh lão bệnh tử cười an nhiên…

Xuân 2015
Lưu Lãng Khách

Mơ vào Vu Lan

Trở về sau cuộc lãng du
Sóng Trà Giang đã sang thu dịu lành
Ơ kìa mắt mẹ long lanh
Tim vui rót lệ tưới vành môi khô
Người về như một tội đồ
Quỳ bên cha mẹ tựa hồ trẻ con
Mẹ cười rạng rỡ càn khôn
Mặt ngời hạnh phúc dậy hồn quê hương
Gia đình đầy ắp yêu thương
Phóng sinh lễ phật cúng dường dễ sao
Công ơn sinh dưỡng dày cao
Nhị thập tứ hiếu gương nào đã phai
Nhật nguyệt giữ giới trì trai
Mong cầu cha mẹ dẻo dai thọ trường
Chúng sanh thống khổ hồn nương
Cửu huyền thất tổ rõ đường siêu thăng
Thành tâm dẫu chẳng đạo tràng
Cũng xin tự tứ hỉ hoan dạt dào
Lòng thanh sạch ý thiêng cao
Trai nghi sắm sửa bước vào Vu Lan
Mẹ mừng vui giọt lệ tràn
Giật mình tỉnh giấc ngỡ ngàng chiêm bao

Vu Lan 2014

Lưu Lãng Khách

Về nguồn

Nhân gian chỉ kiến thiên sơn tú,
Thùy thính viên đề thâm xứ thâm.
Tuệ Trung
(1230-1291)

Người đếm bước giữa muôn trùng sóng động,
Dấu chân hằn trên cát bụi thời gian,
Mây phiêu lãng ngàn năm trong thoáng mộng,
Rêu cỏ ta người xanh mịt phủ trời trăng.

Bờ đá dựng giữa hồn thơ cổ độ,
Biển nguyên sơ dào dạt sóng yên bình.
Mưa rơi xuống như cội nguồn muôn vật,
Người cúi đầu trong ân sủng vô minh.

Mưa rơi xuống gội trăm nghìn khổ nhục,
Nắng hong vàng trái chín ngọt thơm môi
Gió ngàn phương về che chở vành nôi.
Người bật khóc trong tiếng à ơi muôn thuở.

Nắng vẫn tỏa tự tầng cao bát ngát,
Mưa từ trời mà đất mãi khát khao.
Bình minh lên mây trắng vẫy tay chào,
Hạt sương sớm long lanh tình vạn hữu.

Hoa vẫn nở vườn xưa chim vẫn hót,
Người vẫn đi trong trầm mặc bao đời.
Dòng máu đỏ trái tim hồng muôn thuở,
Tự ngàn xưa và mãi đến ngàn sau.

Nắng trên đầu và mây tỏa dưới chân đi,
Người nhẹ bước giữa vườn xưa hương tỏa ngát,
Và từ đó trên đỉnh nguồn chim hót,
Tiếng vượn trầm xuyên suốt chuỗi thời gian.

Tháng 8/1990
Nguyên Minh

Vu Lan buồn

Công ơn dưỡng dục sinh thành
Lớn tày non bể con đành khất sao
Chưa nuôi cha mẹ ngày nào
Kể từ chân trót bước vào bể dâu

Chiều nay phiêu dạt về đâu
Mà hồn lữ thứ nhuốm màu Vu Lan
Mẹ hiền chín tháng cưu mang
Hai năm bú mớm vì con trọn đời

Hiếu làm sao cảm đất trời
Mấy mươi năm nặng những lời nhớ mong
Ước gì như Lê Thánh Tông
Chăm hoàng thái hậu dốc lòng khẩn xin
Thuốc thang ăn uống tự mình
Thay áo khâm liệm thực tình đạo con

Dễ ba mươi sáu năm ròng
Ngự triều ngày lẻ chẵn thăm mẹ già
Vua Tự Đức của Nguyễn gia
Triều thần hủ bại nước nhà lâm nguy
Từ Huấn Lục tháng năm ghi
Lời mẹ dạy đấng trị vì quốc gia…
Làm trai phụng dưỡng mẹ cha
Trung quân ái quốc sau là lập thân

Bao năm quảy bước phong trần
Hao gầy hiếu hạnh muôn phần xót xa
Vu Lan treo nỗi nhớ nhà
Xa mờ cố quận biết là thấu chăng.

Vu Lan 2012
Lưu Lãng Khách

Chỉ là chiếc lá

Chỉ là chiếc lá thu rơi
Sao nghe như thể một đời rụng sa
Chỉ là chiếc lá bay qua
Lòng hoang mang ngỡ như đà trăm năm

Chỉ là tiếng lá âm thầm
Chừng nghe kinh nguyện lâm râm cuối ngày
Chỉ là tiếng lá xa cây
Sao âm liễu thoát vọng đầy không gian

Chỉ là chiếc lá khô vàng
Dường nghe gió lặng thở than khóc cười
Hay là hồn lá đang tươi
Ngoài vòng sinh tử giúp người khai tâm.

Ngày 01/08/2015
Lưu Lãng Khách

Quý vị đang truy cập từ IP 54.92.160.119 (912040055) và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Hạnh Ngọc CPM Rộng Mở Tâm Hồn aditthana Rộng Mở Tâm Hồn VĨNH HỮU Rộng Mở Tâm Hồn kimthi Rộng Mở Tâm Hồn oai thang Rộng Mở Tâm Hồn QuảngHoàng Rộng Mở Tâm Hồn Lương Vĩnh Phúc Rộng Mở Tâm Hồn Ngaongao Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Chơn Rộng Mở Tâm Hồn Trần Thị Huyền Rộng Mở Tâm Hồn Minh Hữu Rộng Mở Tâm Hồn Nhuận Hoà Minh Rộng Mở Tâm Hồn VUONG THI KIM NGAN Rộng Mở Tâm Hồn tranvandien Rộng Mở Tâm Hồn Chánh Ngôn Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn HKlethi Rộng Mở Tâm Hồn Huy Lee Rộng Mở Tâm Hồn Hoàng Quốc Nam Rộng Mở Tâm Hồn Hộ Chánh Rộng Mở Tâm Hồn ThuỷPhan Rộng Mở Tâm Hồn Phan Phan Rộng Mở Tâm Hồn Hoàng Phước Đại Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn thuỳ dương Rộng Mở Tâm Hồn dieology Rộng Mở Tâm Hồn Ngô Văn Khiêm Rộng Mở Tâm Hồn Thích Nữ Hạnh Như Rộng Mở Tâm Hồn hung1252 Rộng Mở Tâm Hồn ngtieudao Rộng Mở Tâm Hồn 釋祥厳 Rộng Mở Tâm Hồn Phúc Hoàng. Rộng Mở Tâm Hồn TruongChi Rộng Mở Tâm Hồn Luanguyenhd Rộng Mở Tâm Hồn Pham Yen Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Tường Qui Rộng Mở Tâm Hồn Nguyen Huu Nam Rộng Mở Tâm Hồn Vô Thường Violet Rộng Mở Tâm Hồn Trương Ngọc Trân Rộng Mở Tâm Hồn Cao viết hải Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Hữu Thân ... ...

Việt Nam (8.452 lượt xem) - Hoa Kỳ (804 lượt xem) - Hong Kong (312 lượt xem) - Central African Republic (75 lượt xem) - Nhật Bản (59 lượt xem) - Australia (37 lượt xem) - Đức quốc (19 lượt xem) - Pháp quốc (18 lượt xem) - Phần Lan (15 lượt xem) - Hà Lan (5 lượt xem) - Thái Lan (2 lượt xem) - Na-uy (2 lượt xem) - ... ...